Sự kiện buổi tiệc đã củng cố vị thế của Niệm Hy, nhưng cũng làm nàng nhận ra tầm quan trọng của việc hiểu rõ Lục Đình Kiêu.
Niệm Hy bắt đầu quan sát hắn ta kỹ hơn trong công việc. Lục Đình Kiêu, ông trùm công nghệ tàn nhẫn, luôn bị bao quanh bởi các màn hình dữ liệu và những con số lạnh lẽo.
Một ngày, khi Niệm Hy mang bữa trưa đến văn phòng hắn, nàng thấy Lục Đình Kiêu đang nhắm mắt, tay day day thái dương, khuôn mặt hắn ta lộ rõ sự mệt mỏi và cô độc hiếm thấy.
"Lục tổng, ngài không sao chứ?" Niệm Hy hỏi, giọng nàng có chút lo lắng.
Lục Đình Kiêu mở mắt ra. "Ta ổn. Chỉ là... quá nhiều mùi vị của sự tham lam và tính toán. Nó khiến ta muốn nôn mửa."
Niệm Hy hiểu. Nàng cũng vậy. Sự quá tải giác quan là một gánh nặng.
"Ngài có một khứu giác nhạy bén, đúng không?" Niệm Hy hỏi, đây là lần đầu tiên nàng trực tiếp đề cập đến điều này.
Lục Đình Kiêu nhìn nàng, đôi mắt hắn ta sâu thẳm. "Phải. Ta có thể ngửi thấy mùi của tiền bạc, mùi của sự phản bội, và mùi của sự sợ hãi."
Hắn ta đưa tay ra, nắm lấy tay nàng. "Và cô, Niệm Hy, là người duy nhất không có những mùi đó. Mùi của cô luôn tinh khiết, giống như một lời hứa không bao giờ bị phá vỡ."
Niệm Hy nhận ra, sự chiếm hữu của hắn ta không phải chỉ là dục vọng, mà là sự tìm kiếm nơi nương tựa và sự chân thật duy nhất trong thế giới giả tạo của hắn.
"Nếu ngài quá mệt mỏi với những mùi đó, hãy để tôi chế biến một món ăn để thanh lọc tâm trí ngài," Niệm Hy đề nghị.
"Được," Lục Đình Kiêu mỉm cười. "Hãy dùng tài năng của cô để an ủi ta."
Niệm Hy chế biến món Cháo Yến Mạch và Mật Ong Manuka – một món ăn đơn giản, ấm áp, hoàn toàn tập trung vào sự dịu dàng và chữa lành.
Lục Đình Kiêu ăn từng thìa, hắn ta nhắm mắt lại, hoàn toàn buông lỏng cảnh giác.
"Món ăn này..." Hắn ta nói sau khi kết thúc. "Nó có mùi của nhà. Cảm ơn em, Niệm Hy."
Lần đầu tiên hắn ta gọi nàng là "em" một cách tự nhiên, khiến trái tim Niệm Hy rung lên.
Để đáp lại sự chăm sóc này, Lục Đình Kiêu quyết định tặng nàng một món quà.
"Hôm nay là kỷ niệm một tháng chúng ta hợp tác," Lục Đình Kiêu nói. "Ta đã mua cho em một thứ."
Hắn ta đưa cho nàng một chiếc hộp nhung đỏ. Bên trong là một chiếc vòng cổ kim cương lấp lánh, nhưng điểm đặc biệt là chiếc mặt dây chuyền được thiết kế theo hình dạng một nút giao thoa phức tạp của các phân tử hương thơm.
"Đây là mô hình phân tử của vanillin và limonene," Lục Đình Kiêu giải thích, ánh mắt hắn ta đầy sự dịu dàng. "Vanillin là vị ngọt, Limonene là vị chua. Chúng hòa quyện vào nhau, giống như tính cách của em và dục vọng của ta. Nó tượng trưng cho Vị Ngọt Của Quyền Lực này."
Món quà này không chỉ đắt tiền, nó còn chứa đựng sự tinh tế và thấu hiểu sâu sắc về cả hai người. Niệm Hy cảm động.
"Cảm ơn ngài," Niệm Hy đeo chiếc vòng lên.
Lục Đình Kiêu hôn nhẹ lên cổ nàng, nơi chiếc vòng vừa chạm vào. "Không cần cảm ơn. Chỉ cần nhớ, em đã được đánh dấu bằng công nghệ và mùi hương. Em là của ta."