MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Ngọt Của Quyền LựcChương 5: Quyền Lực Đằng Sau Bức Tường Lạnh

Vị Ngọt Của Quyền Lực

Chương 5: Quyền Lực Đằng Sau Bức Tường Lạnh

620 từ · ~4 phút đọc

Sau món Sô cô la, mối quan hệ giữa Niệm Hy và Lục Đình Kiêu không chỉ là hợp đồng, mà đã chuyển thành một cuộc chiến tranh tâm lý và giác quan không ngừng. Lục Đình Kiêu vẫn giữ khoảng cách vật lý ở nơi công cộng, nhưng trong căn bếp riêng, hắn ta liên tục thách thức giới hạn của nàng.

Một buổi chiều, Lục Đình Kiêu yêu cầu Niệm Hy chế biến một món ăn không gia vị.

"Một món ăn không gia vị?" Niệm Hy nhíu mày. "Đó là sự sỉ nhục với ẩm thực."

"Không," Lục Đình Kiêu dựa vào cửa bếp, hai tay khoanh lại, ánh mắt hắn ta sâu thẳm. "Đó là sự chân thật. Ta muốn nếm thử hương vị tự nhiên nhất của nguyên liệu. Giống như ta muốn nếm thử bản chất của cô, khi cô không còn lớp vỏ băng giá nào."

Niệm Hy chấp nhận thử thách. Nàng chọn món Cá mú hấp đá nóng – một món ăn phụ thuộc hoàn toàn vào độ tươi của cá và nhiệt độ chính xác.

Khi Niệm Hy đang làm việc, Lục Đình Kiêu lại đột ngột đến gần nàng. Lần này, hắn ta không chạm vào nàng, mà chỉ đứng sau lưng nàng, đủ gần để mùi hương đàn hương của hắn ta bao phủ lấy nàng.

"Cô đang run," Lục Đình Kiêu thì thầm vào tai nàng, giọng hắn ta đầy sự chế giễu nhưng cũng ẩn chứa sự quan tâm tinh tế.

"Vì hơi nóng của bếp," Niệm Hy đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, nhưng nàng biết hơi nóng đó không phải từ bếp.

"Hay vì mùi hương của ta?" Lục Đình Kiêu hỏi, hắn ta hít một hơi thật sâu. "Cô có biết tại sao ta lại bị ám ảnh bởi mùi hương của cô không, Niệm Hy?"

Niệm Hy im lặng. Nàng cũng luôn tự hỏi điều đó. Khứu giác nhạy bén của nàng khiến nàng ghét hầu hết các mùi hương nồng, nhưng lại bị mùi hương của hắn ta thu hút một cách kỳ lạ.

"Khi ta còn bé," Lục Đình Kiêu bắt đầu kể, giọng hắn ta trầm xuống, mang theo một chút cô độc hiếm thấy. "Ta sống trong một gia đình đầy giả dối và phản bội. Mọi thứ đều có mùi thuốc súng và giả tạo. Khứu giác của ta bị quá tải."

Hắn ta tiến lại gần tai nàng hơn, khiến Niệm Hy cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm nóng của hắn.

"Chỉ khi ta gặp cô, ta mới ngửi thấy một mùi hương tươi mát và thuần khiết nhất—một mùi hương giống như tuyết tan trên hoa nhài. Nó không hề có mùi giả dối của thế giới. Cô, Ôn Niệm Hy, là chất xúc tác duy nhất mà ta tin tưởng."

Lời thú nhận bất ngờ này đã làm tan chảy một phần bức tường băng trong lòng Niệm Hy. Hóa ra, sự ám ảnh của hắn ta không chỉ là dục vọng, mà còn là sự khát khao sự chân thật.

Niệm Hy quay lại, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Lục Đình Kiêu.

"Đó không phải là lý do để ngài chiếm hữu tôi," Niệm Hy nói, giọng nàng dịu dàng hơn.

"Đó là lý do để ta giữ cô bên cạnh," Lục Đình Kiêu đáp, hắn ta đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve vết bỏng nhỏ trên cánh tay nàng. "Ta không muốn cô lại bị tổn thương bởi sự giả dối của thế giới. Hãy để ta trở thành tấm chắn của cô. Đổi lại, hãy cho ta món ăn của sự chân thật."

Hắn ta đã dùng vị ngọt của sự bảo vệ để đổi lấy sự đầu hàng tinh thần của nàng.