Nụ hôn cưỡng bức của Lục Đình Kiêu đã để lại dư vị nguy hiểm và mãnh liệt trên môi Ôn Niệm Hy. Cả ngày hôm đó, nàng bị ám ảnh bởi mùi hương đàn hương và da thuộc của hắn, cảm giác tức giận xen lẫn một sự kích thích khó tả.
Thử thách mà hắn đưa ra: Món ăn phải được lấy cảm hứng từ nụ hôn đó.
Niệm Hy khóa mình trong căn bếp, cố gắng tập trung. Nàng phải biến sự sỉ nhục và dục vọng thành nghệ thuật. Nàng quyết định chế biến món Sô cô la đen nham thạch (Lava Dark Chocolate), nhưng với một sự tinh chỉnh độc đáo.
Lớp vỏ sô cô la cứng cáp, lạnh lẽo – tượng trưng cho sự kiêu hãnh và vẻ ngoài băng giá của nàng. Nhân sô cô la lỏng nóng bỏng, mạnh mẽ – tượng trưng cho sự áp đảo và khao khát của Lục Đình Kiêu. Bên trong, nàng thêm một chút vỏ cam Bergamot và muối biển Maldon. Vỏ cam Bergamot tươi mát, tượng trưng cho sự chống cự của nàng, còn muối biển Maldon là vị mặn chát của nước mắt và sự đầu hàng.
Món ăn này không chỉ là món tráng miệng, nó là một lời tuyên chiến bằng vị giác.
Tối hôm đó, Lục Đình Kiêu trở về Lăng Thiên. Hắn ta mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu than đen, cổ áo mở hờ, toát ra vẻ quyến rũ nhưng cũng đầy sự mệt mỏi của một kẻ vừa chiến thắng trên thương trường.
"Đã xong chưa, Ôn Bếp trưởng?" Hắn ta hỏi, ánh mắt hắn ta lập tức tìm đến đôi môi của nàng, nơi vẫn còn in đậm dấu vết của nụ hôn sáng nay.
"Hoàn thành," Niệm Hy đáp, nàng cố giữ sự lạnh lùng và chuyên nghiệp tối đa. Nàng đặt món sô cô la lên bàn.
Lục Đình Kiêu nhìn món ăn, sau đó nhìn Niệm Hy. Hắn ta đưa tay ra, nhẹ nhàng bẻ một góc nhỏ của lớp vỏ sô cô la.
Ngay khi lớp vỏ cứng cáp vỡ tan, nhân sô cô la lỏng nóng bỏng chảy tràn ra đĩa. Mùi sô cô la đen nguyên chất, mạnh mẽ, hòa quyện với hương tinh dầu cam bergamot thanh thoát, tạo nên một sự tương phản mãnh liệt và dữ dội.
Lục Đình Kiêu đưa miếng sô cô la vào miệng. Hắn ta nhắm mắt lại.
Sự bùng nổ hương vị này còn mạnh hơn cả nụ hôn. Vị đắng tàn nhẫn của sô cô la đen chạm vào đầu lưỡi, ngay lập tức bị nhấn chìm bởi sự ấm áp và mạnh mẽ của nhân lỏng, giống như sự chiếm hữu không thể cưỡng lại của hắn ta. Nhưng rồi, vị muối biển mặn chát bất ngờ xuất hiện, gợi lên sự tổn thương và chống cự cuối cùng của nàng.
"Tuyệt vời," Lục Đình Kiêu mở mắt ra, giọng hắn ta khàn đi vì sự thỏa mãn tột độ. Hắn ta nhìn thẳng vào Niệm Hy. "Cô đã tái hiện hoàn hảo dục vọng của ta và sự phản kháng của cô."
"Ngài đã cảm nhận được vị muối biển," Niệm Hy nói, giọng nàng có chút thách thức.
"Ta cảm nhận được sự bất lực của cô, Niệm Hy," Lục Đình Kiêu đáp, hắn ta đứng dậy, bước lại gần nàng. "Nó ngọt ngào đến mức ta muốn xé toạc lớp vỏ bọc này để nếm thử vị ngọt bên trong."
Hắn ta đưa tay ra, nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng lại gần. Mùi hương đàn hương của hắn ta lại bao phủ lấy nàng.
"Đây là thưởng phạt," Lục Đình Kiêu nói, hắn ta cúi xuống, nhưng lần này hắn ta chỉ hôn nhẹ lên trán nàng. "Thưởng cho món ăn hoàn hảo. Phạt cho sự ngoan cố của cô. Đừng cố gắng kiềm chế nữa. Vị ngọt của quyền lực chỉ có thể đạt được khi cô chịu buông thả."
Niệm Hy cảm thấy bối rối. Hắn ta đã có thể ép nàng lần nữa, nhưng hắn ta lại chọn một cử chỉ nhẹ nhàng hơn. Hắn ta đang thao túng nàng bằng cả sự cứng rắn lẫn sự mềm mỏng.