Thử thách đầu tiên của Lục Đình Kiêu không chỉ là món Trứng Benedict hoàn hảo, mà là một sự kiểm tra tổng thể về giác quan của Niệm Hy.
Bữa sáng được bày biện trên bàn, trứng gà Serama màu vàng tươi, sốt Hollandaise mịn màng như nhung. Lục Đình Kiêu chậm rãi dùng dao cắt miếng thịt xông khói.
"Hoàn hảo về kỹ thuật," Lục Đình Kiêu nhận xét, nhưng hắn ta lại không ăn. "Nhưng... cô có ngửi thấy mùi gì không, Ôn Bếp trưởng?"
Niệm Hy tập trung khứu giác. "Mùi chanh tươi, rau mùi tây, và một chút hương lúa mạch từ bánh mì nướng. Không có gì bất thường."
"Sai," Lục Đình Kiêu lắc đầu. "Cô đã quên mất nguyên tắc cơ bản. Món ăn này phải thể hiện được sự mạnh mẽ và quyền lực của người đàn ông. Cô đã dùng bơ Ghee (bơ đã lọc) thay vì bơ tươi không muối. Mùi vị của nó quá tinh khiết, thiếu đi sự hoang dại cần thiết."
Niệm Hy kinh ngạc. Sự khác biệt giữa bơ Ghee và bơ tươi là cực kỳ nhỏ, chỉ một khứu giác cực kỳ nhạy bén mới có thể nhận ra sự khác biệt về cường độ mùi vị.
"Lục tổng, ngài đang cố tình bắt bẻ," Niệm Hy phản bác, nhưng trong lòng nàng đã có sự e sợ.
"Không, ta đang dạy cô," Lục Đình Kiêu đứng dậy, hắn ta bước đến bên nàng, đẩy nàng tựa vào tủ bếp lạnh lẽo. "Cô quá kiềm chế, vì vậy, món ăn của cô cũng bị kiềm chế. Cô không dám thả lỏng cảm xúc của mình."
Hắn ta đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi nàng. "Hãy để ta dạy cô cách thả lỏng."
Bất ngờ, Lục Đình Kiêu cúi xuống, chiếm lấy môi nàng.
Nụ hôn này không hề nhẹ nhàng. Nó mang theo sự áp đảo và quyền lực tuyệt đối, giống như cơn bão bất ngờ ập đến. Mùi hương đàn hương của hắn ta lập tức tràn ngập khoang mũi nàng, mạnh mẽ đến mức khiến nàng mất khả năng suy nghĩ.
Lưỡi hắn ta sâu sắc và táo bạo, khám phá từng ngóc ngách khoang miệng nàng, ép buộc nàng phải đáp trả. Niệm Hy cố gắng chống cự, hai tay nàng đặt lên ngực hắn ta, nhưng cơ bắp rắn chắc của hắn ta không hề nhúc nhích.
Hắn ta hôn nàng như một kẻ khát khao đang tìm kiếm nguồn nước duy nhất. Hắn ta không chỉ hôn, hắn ta đang hít hà và nếm thử nàng, giống như cách nàng nếm thử món ăn.
Khi hắn ta buông nàng ra, đôi môi Niệm Hy sưng đỏ, hơi thở nàng hỗn loạn.
"Cảm nhận chưa, Ôn Bếp trưởng?" Lục Đình Kiêu thì thầm, ánh mắt hắn ta cháy rực dục vọng. "Đây là vị ngọt của sự giải thoát khỏi sự kiềm chế. Cô phải để món ăn của mình có được hương vị này."
"Ngài... ngài là đồ tên khốn!" Niệm Hy thở dốc, nàng giơ tay lên định tát hắn ta.
Lục Đình Kiêu nhanh chóng nắm lấy tay nàng, giữ chặt. "Ngoan ngoãn đi, cô sẽ nhận được nhiều hơn thế. Món Trứng Benedict này, ta sẽ chấp nhận là đạt yêu cầu về kỹ thuật. Nhưng về cảm xúc, cô vẫn nợ ta."
"Lương của cô đã được chuyển vào tài khoản," Lục Đình Kiêu nói, hắn ta mỉm cười đầy nguy hiểm. "Hôm nay cô được nghỉ. Hãy chuẩn bị cho Thử thách tiếp theo của ta: Món ăn phải được lấy cảm hứng từ nụ hôn này."
Niệm Hy đứng đó, bơ phờ và tức giận. Nàng biết, chiếc lồng mạ vàng này không chỉ là công việc, mà là một trận chiến giác quan và ý chí giữa hai kẻ mạnh.