Không gian trong phòng ngủ lúc này yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường và nhịp thở đã dần bình ổn của hai người. Nam với tay bật chiếc đèn ngủ ở đầu giường, ánh sáng màu vàng nhạt dịu mắt lan tỏa, bao trùm lấy hai cơ thể đang quấn quýt dưới lớp chăn mỏng.
Vy tựa đầu lên ngực Nam, lắng nghe nhịp tim đập vững chãi của anh. Cô vân vê những ngón tay dài của anh, trong lòng trào dâng một cảm giác bình yên đến lạ thường.
"Vẫn còn giận em à?" – Vy khẽ ngước lên, đôi mắt vẫn còn vương chút hơi sương nhìn anh.
Nam khẽ thở dài, anh siết chặt vòng tay, đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu cô. "Anh không giận em. Anh chỉ giận bản thân mình vì đã không kiềm chế được mà làm em đau. Và... anh sợ."
Vy ngẩn người: "Một người như anh mà cũng biết sợ sao?"
Nam nhìn sâu vào mắt cô, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng có. "Anh sợ em chỉ coi đêm đó là một tai nạn do men rượu. Anh sợ em ở bên anh chỉ vì trách nhiệm, hay vì bản hợp đồng sống chung chết tiệt kia. Anh sợ một ngày nào đó, em sẽ gặp một người khiến em cười nhiều hơn anh, và em sẽ rời khỏi căn hộ này."
Những lời thú nhận của vị tổng tài vốn dĩ luôn tự tin, quyết đoán khiến Vy sống mũi cay cay. Hóa ra, đằng sau sự chiếm hữu và ghen tuông điên cuồng lúc nãy là một trái tim đang lo sợ mất mát.
"Nam, anh nghe này..." – Vy chống tay ngồi dậy, để mặc chiếc chăn trượt xuống vai. "Đêm đầu tiên có lẽ là do rượu, nhưng những ngày sau đó, và cả tối nay nữa... đều là do em muốn. Em không phải là loại con gái tùy tiện đến mức sống chung hay lên giường với người mình không có cảm giác."
Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm nhìn thẳng vào anh: "Em thích anh. Không phải vì anh là sếp, cũng không phải vì anh giàu có. Em thích cách anh nấu ăn cho em, cách anh lặng lẽ đổi nhiệt độ điều hòa vì sợ em lạnh, và cả cách anh ghen tuông một cách ngốc nghếch như vừa rồi. Em không định đi đâu cả."
Nam sững sờ trong giây lát. Đây là lần đầu tiên cô chính thức thừa nhận tình cảm của mình một cách rõ ràng như vậy. Một nụ cười nhẹ nhõm lan tỏa trên môi anh, xóa tan vẻ lạnh lùng thường thấy.
Anh kéo cô ngã xuống giường, lật người áp chế cô bên dưới nhưng không hề có sự thô bạo, chỉ có sự dịu dàng vô hạn.
"Vy, anh không biết yêu đương sến súa như trong phim 'Vị Ngọt Đêm Mưa' đâu. Nhưng anh hứa, từ giờ về sau, tất cả những gì tốt đẹp nhất của Hoàng Nam này đều thuộc về em."
Anh dừng lại một chút, ánh mắt trở nên nóng bỏng hơn khi lướt qua đôi vai trần của cô dưới ánh đèn vàng mờ ảo.
"Và để em yên tâm là anh sẽ không cho em cơ hội hối hận... chúng ta nên củng cố lại lời thú nhận này một chút nhỉ?"
"Ơ... anh... chẳng phải vừa mới..." – Vy chưa kịp phản kháng thì đôi môi đã bị anh khóa chặt.
Dưới ánh đèn ngủ ấm áp, một lần nữa hơi nóng lại bùng lên. Lần này, không còn sự ghen tuông hay trừng phạt, chỉ có sự giao hòa của hai trái tim đã thực sự thuộc về nhau. Những lời thú nhận muộn màng nhưng chân thành đã biến đêm nay trở thành đêm ngọt ngào nhất trong cuộc đời của cả hai.