Ánh sáng mờ ảo từ đèn đường hắt qua khe cửa sổ không đủ để làm dịu đi sự căng thẳng trong căn phòng. Nam vẫn ép sát Vy vào cánh cửa, hơi thở anh nặng nề, mang theo cả mùi rượu vang nồng và mùi của sự giận dữ.
"Nam... anh đau..." – Vy khẽ thốt lên khi bàn tay anh siết chặt lấy cổ tay cô, ép lên phía trên đỉnh đầu.
Nghe thấy tiếng rên nhẹ của cô, Nam khựng lại. Ánh mắt anh vốn đang rực lửa ghen tuông bỗng chốc dịu xuống, nhưng sự khao khát vẫn không hề giảm bớt. Anh buông lỏng cổ tay cô, nhưng lại lập tức vùi đầu vào hõm cổ Vy, tham lam hít hà mùi hương vương vấn trên làn da mịn màng.
"Anh xin lỗi... nhưng anh thực sự phát điên khi thấy họ nhìn em như vậy." – Giọng anh khàn đặc, đầy sự tổn thương xen lẫn chiếm hữu.
Anh bắt đầu hôn lên bờ vai trần mà lúc nãy bao kẻ đã thèm muốn. Những nụ hôn vụn vặt nhưng dày đặc, nóng hổi như muốn thiêu đốt lớp vải lụa mỏng manh trên người cô. Bàn tay anh tìm đến dây váy mỏng manh, nhẹ nhàng kéo xuống. Chiếc váy đỏ rượu trượt dài trên cơ thể Vy, rơi xuống sàn nhà như một cánh hoa rụng.
Nam bế bổng cô lên, sải bước về phía giường lớn. Anh đặt cô xuống đệm mềm, nhưng không lập tức tiến tới mà đứng đó nhìn cô trong giây lát. Dưới ánh sáng lờ mờ, cơ thể Vy hiện lên như một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo, khiến hơi thở của Nam càng thêm dồn dập.
"Vy, đêm nay... anh muốn em chỉ nhớ về một mình anh thôi."
Anh phủ thân mình to lớn lên người cô, nụ hôn của anh bắt đầu từ đôi môi đỏ mọng, rồi di chuyển xuống vùng xương quai xanh, để lại những dấu ấn hồng rực như một lời khẳng định chủ quyền thầm lặng. Vy run rẩy, đôi tay nhỏ bé luồn vào mái tóc cắt ngắn của anh, kéo anh sát lại hơn.
Cơn ghen lúc nãy đã biến thành một loại chất xúc tác khiến mọi giác quan trở nên nhạy bén vô cùng. Sự dịu dàng của Nam dần biến mất, thay vào đó là sự cuồng nhiệt đầy mãnh liệt. Anh muốn từng tấc da thịt này, từng nhịp thở này đều phải mang tên anh.
"Ưm... Nam... chậm lại một chút..." – Vy bấu chặt lấy tấm lưng rộng của anh khi cảm nhận được sự xâm nhập mạnh mẽ.
Nam dừng lại, cúi xuống hôn lên những giọt nước mắt sinh lý đọng nơi khóe mắt cô, thầm thì đầy sủng ái: "Ngoan, anh ở đây. Chỉ có chúng ta thôi."
Nhịp điệu bắt đầu tăng dần, cuốn cả hai vào một trận cuồng phong của cảm xúc. Trong bóng tối, tiếng va chạm cơ thể hòa cùng tiếng thở dốc tạo nên một bầu không khí ám muội đến cực điểm. Nam không ngừng hôn lên môi cô, như muốn nuốt trọn những tiếng rên rỉ ngọt ngào vào lòng.
Sau cơn thịnh nộ là sự bù đắp đầy nồng cháy. Mỗi lần Nam thúc tới đều như muốn chạm vào sâu thẳm nhất trong trái tim cô, xóa sạch hình bóng của bất kỳ ai khác. Vy cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ chao đảo giữa biển tình đại dương, chỉ có thể bám chặt vào "ngọn hải đăng" duy nhất là anh.
Khi cơn sóng cao trào ập đến, Nam gầm nhẹ một tiếng, ôm chặt lấy Vy như muốn khảm cô vào tận xương tủy. Cả hai cùng rơi vào trạng thái lửng lơ, nơi chỉ còn lại nhịp tim đập loạn xạ và hơi nóng của sự thăng hoa.
Một lúc lâu sau, Nam vẫn không buông cô ra. Anh kéo chăn bao bọc lấy cả hai, để Vy gối đầu lên cánh tay mình. Anh nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc bết dính mồ hôi trên trán cô, đặt lên đó một nụ hôn trân trọng.
"Đừng mặc như vậy cho người khác xem nữa, được không? Anh hẹp hòi lắm, anh không chia sẻ em cho ai đâu."
Vy mỉm cười yếu ớt, rúc sâu vào lồng ngực ấm áp của anh. Cơn ghen của người đàn ông này tuy có chút đáng sợ, nhưng lại khiến cô cảm nhận được vị ngọt ngào của việc được trân quý đến tận cùng.