Tối hôm đó, công ty tổ chức một buổi tiệc mừng ký kết dự án mới tại một khách sạn 5 sao. Với tư cách là nhân viên phòng hành chính, Vy không thể vắng mặt. Cô chọn một chiếc váy lụa hai dây màu đỏ rượu, ôm sát những đường cong mềm mại mà Nam đã dày công "chăm sóc" những ngày qua. Chiếc cổ cao thanh tú giờ đây không còn vết tích của đêm hôm ấy, nhưng lại càng thêm hút mắt dưới ánh đèn chùm lộng lẫy.
Vừa bước vào sảnh tiệc, Vy đã cảm nhận được hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía mình. Trong đó, nồng đậm nhất chính là ánh mắt của Hoàng Nam đang đứng ở khu vực VIP. Đôi mắt anh tối sầm lại khi thấy bờ vai trần mảnh dẻ của cô phơi bày giữa bao người.
"Vy, em đẹp quá! Không ngờ bình thường đi làm kín cổng cao tường mà body lại cực phẩm thế này." – Một nam đồng nghiệp tên Thành tiến lại gần, tay cầm ly rượu vang mời cô.
Vy khéo léo mỉm cười đáp lễ: "Cảm ơn anh Thành, anh quá khen rồi."
"Lát nữa tiệc tàn, để anh đưa em về nhé? Trời vẫn còn mưa đấy." – Thành không giấu nổi sự say mê, bàn tay anh ta định đặt lên eo Vy để dẫn cô vào bàn tiệc.
Ngay khoảnh khắc đó, một luồng áp lực lạnh lẽo từ phía sau ập tới. Một cánh tay to lớn, vững chãi đã nhanh hơn một bước, trực tiếp ôm trọn lấy eo Vy, kéo cô sát vào một lồng ngực rắn chắc quen thuộc.
"Cảm ơn cậu Thành, nhưng nhân viên của tôi, tôi sẽ tự có trách nhiệm đưa về." – Giọng nói của Nam vang lên, trầm thấp nhưng lạnh thấu xương.
Thành sững sờ, nhìn thấy sếp tổng đang đứng sát sạt bên cạnh Vy với tư thế bảo hộ tuyệt đối thì lập tức tái mặt, lắp bắp vài câu rồi cáo lui ngay lập tức.
Vy cảm nhận được bàn tay Nam đang siết chặt eo mình đến mức hơi đau. Cô ngước lên, thấy xương quai hàm anh bạnh ra, ánh mắt tràn đầy sự tức giận đang nhìn chằm chằm vào cô.
"Nam... anh làm sao vậy? Mọi người đang nhìn kìa." – Vy thầm thì, cố gắng gỡ tay anh ra.
"Em còn biết sợ người ta nhìn sao? Khi mặc bộ váy này, em không nghĩ đến việc đàn ông sẽ nhìn em bằng ánh mắt bẩn thỉu đó à?" – Nam gằn giọng, hơi thở anh phả ra nồng nặc vị ghen tuông.
Anh không đợi tiệc kết thúc, trực tiếp kéo cô đi thẳng ra bãi đỗ xe. Suốt quãng đường về nhà, không khí trong xe đặc quánh đến mức ngạt thở. Nam không nói một lời, bàn tay siết chặt vô lăng đến nổi gân xanh.
Vừa bước vào cửa căn hộ, khi Vy còn chưa kịp bật đèn, anh đã thô bạo đẩy cô vào cánh cửa gỗ, khóa chặt cô bằng cơ thể cao lớn của mình.
"Nam, anh bình tĩnh lại..."
"Bình tĩnh? Em bảo anh bình tĩnh khi thấy thằng đàn ông khác định chạm vào chỗ này của em sao?" – Anh đưa tay vuốt mạnh dọc theo đường cong ở eo cô, hơi thở dồn dập đầy nguy hiểm.
Nam cúi xuống, hôn lên vai cô một cách quyết liệt, như muốn xóa sạch dấu vết ánh mắt của những kẻ khác đã đặt lên đó. Nụ hôn của anh không còn sự dịu dàng như mọi khi, mà mang theo sự trừng phạt và tính chiếm hữu điên cuồng.
"Vy, anh đã nói rồi... em là của anh. Đừng để anh thấy bất kỳ ai dòm ngó em thêm một lần nào nữa."
Trong bóng tối của căn phòng, tiếng mưa ngoài cửa sổ lại bắt đầu rầm rì. Vy cảm nhận được sự run rẩy từ chính cơ thể Nam – sự run rẩy của một người đàn ông đang lo sợ mất đi báu vật của mình. Cô vươn tay ôm lấy cổ anh, chủ động hôn lên khóe môi anh như một sự xoa dịu.
Sự chủ động ấy giống như giọt nước tràn ly, khiến ngọn lửa ghen tuông trong Nam lập tức biến thành ngọn lửa dục vọng bùng cháy mãnh liệt...