Cả buổi sáng hôm đó, Hạ Vy ngồi ở bàn làm việc mà tâm trí treo ngược cành cây. Cứ mỗi khi nhìn xuống cổ áo sơ mi được cài kín mít, cô lại nhớ đến ánh mắt nóng bỏng của Nam trong phòng làm việc của anh lúc nãy.
Đến giờ nghỉ trưa, trong khi các đồng nghiệp khác rủ nhau ra ngoài ăn hoặc đặt đồ ăn nhanh, thì trợ lý của Nam – một người nổi tiếng là nghiêm túc – bỗng nhiên xuất hiện tại phòng hành chính với một chiếc túi giữ nhiệt sang trọng.
"Cô Vy, Tổng giám đốc nói báo cáo sáng nay của cô làm rất tốt. Đây là phần thưởng khích lệ từ công ty." – Trợ lý đặt chiếc túi lên bàn cô rồi mỉm cười kín đáo rời đi.
Đồng nghiệp xung quanh lập tức ồ lên kinh ngạc: "Trời ơi Vy! Sếp tổng vốn dĩ là người sắt mà, sao hôm nay lại hào phóng vậy?" "Báo cáo của em đỉnh đến mức nào mà được sếp tặng cả bữa trưa riêng thế?"
Vy chỉ biết cười trừ, mặt đỏ bừng. Khi mở chiếc túi ra, bên trong là một hộp cơm bento được bày biện cầu kỳ, đầy đủ những món cô thích nhất, kèm theo một bình trà gừng mật ong ấm nóng. Dưới đáy túi còn có một tờ giấy nhỏ viết tay với nét chữ cứng cáp: "Ăn hết chỗ này, tối nay anh kiểm tra. Nếu còn thừa, anh sẽ phạt em theo cách của anh."
Vy suýt nữa thì sặc ngụm trà đầu tiên. Sự "trừng phạt" của anh... cô còn lạ gì nữa chứ?
Buổi chiều, điều hòa trong văn phòng bỗng nhiên hạ xuống rất thấp. Vy vốn là người sợ lạnh, cô khẽ rùng mình, hai tay xoa xoa bả vai. Chỉ mười phút sau, thư ký riêng của Nam lại mang xuống một chiếc chăn mỏng bằng nhung mềm mại.
"Tổng giám đốc nói văn phòng hơi lạnh, sợ nhân viên ảnh hưởng đến năng suất làm việc nên đặc biệt đưa chiếc chăn này cho cô dùng trước."
Lần này, ngay cả những đồng nghiệp chậm hiểu nhất cũng bắt đầu thấy có gì đó "sai sai". Tại sao bao nhiêu người kêu lạnh mà chỉ mình Vy được tặng chăn?
Đỉnh điểm của sự sủng ái là khi đến giờ tan tầm, trời lại bắt đầu đổ mưa. Vy đứng ở sảnh công ty nhìn màn mưa dày đặc, đang loay hoay định đặt xe thì một chiếc xe đen sang trọng từ từ lăn bánh đến ngay trước mặt cô. Cửa kính hạ xuống, để lộ khuôn mặt góc cạnh hoàn hảo của Hoàng Nam.
"Lên xe." – Anh chỉ buông hai chữ ngắn gọn nhưng đầy uy lực.
Dưới những ánh mắt tò mò và đầy ngưỡng mộ của đồng nghiệp xung quanh, Vy chỉ còn biết cắn môi bước lên xe. Vừa vào bên trong, hơi ấm của hệ thống sưởi và mùi hương quen thuộc của Nam đã bao vây lấy cô.
Nam không khởi hành ngay. Anh quay sang, tự tay thắt dây an toàn cho cô, nhân tiện đặt một nụ hôn nhẹ lên má Vy: "Lạnh không?"
"Nam... mọi người thấy hết rồi kìa." – Vy lý nhí trách móc, nhưng bàn tay cô lại vô thức đan vào tay anh.
"Thấy thì sao? Anh đang chở 'bạn cùng nhà' về thôi mà." – Anh cười thấp, bàn tay to lớn luồn qua những kẽ ngón tay cô, siết chặt. "Hôm nay em làm tốt lắm, buổi trưa cũng ăn rất ngoan. Anh nên thưởng cho em cái gì đây nhỉ?"
Ánh mắt anh tối sầm lại khi lướt qua đôi môi hồng nhuận của Vy. Sự săn sóc của anh không chỉ dừng lại ở đồ ăn hay chiếc chăn ấm, mà nó còn là sự chiếm hữu thầm lặng nhưng mãnh liệt, khiến Vy hiểu rằng, sự sủng ái này chỉ mới là bắt đầu.
Trên suốt quãng đường về, Nam vẫn không buông tay cô ra. Anh lái xe bằng một tay, tay còn lại vẫn giữ chặt tay cô đặt trên đùi mình, thỉnh thoảng lại dùng ngón cái mơn trớn mu bàn tay cô, tạo nên những rung cảm âm ỉ dọc sống lưng Vy.