MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Phản Bội Nồng NànChương 1

Vị Phản Bội Nồng Nàn

Chương 1

1,282 từ · ~7 phút đọc

Bữa tiệc đính hôn của Lan Chi được tổ chức tại một biệt thự sân vườn ven sông, xa hoa và lộng lẫy đến mức khiến người ta lóa mắt. Ánh đèn chùm pha lê từ đại sảnh hắt ra những tia sáng lấp lánh, phản chiếu lên những bộ váy áo lụa là và những nụ cười lịch thiệp của giới thượng lưu. Nhưng đối với Diệp Hạ, không gian này giống như một chiếc lồng kính khổng lồ đang rút dần dưỡng khí của cô.

Hạ siết chặt chiếc ly thủy tinh trong tay, cảm nhận hơi lạnh của đá viên thấm qua da thịt. Cô đứng một mình nơi ban công tầng hai, tách biệt khỏi sự ồn ào náo nhiệt phía dưới. Gió sông thổi vào mang theo hơi ẩm và vị mặn mòi của nước, nhưng không cách nào làm dịu đi sự bồn chồn đang rạo rực trong lồng ngực cô.

Hôm nay Lan Chi đẹp lắm. Cô bạn thân nhất của cô tỏa sáng trong chiếc váy trắng tinh khôi, đứng bên cạnh Trịnh Quân – người đàn ông mà bất cứ phụ nữ nào cũng khao khát. Họ là một cặp đôi hoàn hảo, một biểu tượng của sự thành đạt và viên mãn. Hạ đã cố gắng mỉm cười, cố gắng chúc phúc, nhưng mỗi khi nhìn thấy bàn tay Quân đặt lên eo Chi, cô lại cảm thấy một cơn đau âm ỉ, nhức nhối như bị kim châm.

"Rượu mạnh không hợp với em đâu."

Một giọng nói trầm thấp, mang theo độ rung đặc trưng của nam giới vang lên ngay sát bên tai. Diệp Hạ giật mình, chiếc ly trong tay chao đảo, vài giọt chất lỏng sóng sánh bắn ra ngoài, vương lên mu bàn tay trắng ngần của cô.

Cô không cần quay đầu cũng biết đó là ai. Mùi hương gỗ đàn hương nồng nàn, pha chút vị khói thuốc thanh lịch ấy đã ám ảnh cô suốt ba tháng qua. Là Trịnh Quân. Chồng sắp cưới của bạn thân cô.

"Anh Quân... anh không ở dưới tiếp khách sao?" – Hạ giữ giọng mình bình thản nhất có thể, nhưng nhịp tim phản chủ đã bắt đầu đập loạn xạ.

Quân không trả lời ngay. Anh tiến lên một bước, đứng song song với cô, đôi bàn tay to lớn bám vào lan can sắt. Ánh đèn vàng nhạt từ trong phòng hắt ra, tạc lên gương mặt anh những đường nét sắc sảo, nam tính nhưng cũng đầy thâm trầm.

"Dưới đó quá ồn." – Anh xoay người lại, ánh mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ khóa chặt lấy gương mặt Hạ. "Và vì em đang ở đây."

Câu nói trực diện khiến Hạ nghẹt thở. Cô vội vàng lùi lại một bước, nhưng tấm lưng gầy guộc đã chạm vào lan can sắt lạnh lẽo. Khoảng cách giữa hai người giờ đây mong manh đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh, một sự hiện diện đầy áp chế và quyền lực.

Quân nhìn xuống mu bàn tay cô, nơi những giọt rượu vẫn còn vương lại. Trước khi Hạ kịp phản ứng, anh đã cầm lấy tay cô. Những ngón tay anh thô ráp, ấm nóng, khẽ lướt qua làn da mịn màng của cô. Một luồng điện xẹt qua, chạy dọc sống lưng khiến Hạ run rẩy. Anh không dùng khăn, mà chậm rãi dùng ngón cái miết nhẹ để lau đi vệt rượu ấy. Cử chỉ ấy vừa như vô tình, vừa như một sự mơn trớn kín đáo đầy khiêu khích.

"Anh Quân, đừng như vậy. Chi sẽ thấy..." – Hạ lắp bắp, cố gắng rút tay về nhưng anh siết chặt hơn.

"Chi đang mải tiếp khách ở sảnh chính. Cô ấy sẽ không lên đây lúc này." – Giọng anh trầm xuống, mỗi chữ thốt ra như một sự mời gọi vào vùng cấm địa. – "Em đang sợ điều gì? Sợ tôi, hay sợ chính sự thật rằng em cũng đang nhớ... đêm hôm đó ở Đà Lạt?"

Ký ức đêm ấy ùa về như một cơn bão. Trong căn biệt thự gỗ thơm mùi thông, dưới tác động của men rượu và hơi lạnh của vùng cao nguyên, ranh giới giữa lý trí và bản năng đã bị xóa nhòa. Những nụ hôn cháy bỏng, sự va chạm da thịt khao khát, và cảm giác tội lỗi điên cuồng khi cô nhận ra mình đang nằm trong vòng tay người yêu của bạn thân. Sáng hôm sau, cô chạy trốn như một kẻ tội đồ, cắt đứt mọi liên lạc riêng tư với anh, hy vọng thời gian sẽ xóa sạch dấu vết.

Nhưng Quân thì không. Anh đứng đó, vẫn điềm tĩnh và mạnh mẽ, như thể anh chưa từng quên một giây phút nào.

Anh cúi đầu xuống, hơi thở nóng hổi phả lên vành tai nhạy cảm của cô. Hạ nhắm nghiền mắt, cảm giác rạo rực trỗi dậy mạnh mẽ từ nơi sâu nhất của cơ thể.

"Đó là một sai lầm." – Cô thầm thì, giọng nói lạc đi.

"Nếu là sai lầm, tại sao tim em lại đập nhanh thế này?" – Quân đưa bàn tay còn lại đặt lên vị trí tim cô. Qua lớp vải lụa mỏng manh của chiếc váy dạ hội, anh cảm nhận rõ rệt nhịp đập dồn dập, hỗn loạn của cô.

Bàn tay anh không dừng lại ở đó. Nó bắt đầu di chuyển, chậm rãi và đầy tính toán, lướt qua sườn eo thon gọn, rồi dừng lại ở hõm lưng cô, kéo cô sát vào lòng mình. Sự tiếp xúc cơ thể đột ngột khiến Hạ khẽ thốt lên một tiếng rên rỉ nhỏ trong cổ họng. Cô thấy mình thật hèn hạ khi không thể đẩy anh ra, khi mà từng tế bào trên cơ thể đều đang đòi hỏi sự nồng nàn từ người đàn ông này.

Mùi hương trên vai áo anh, mùi của sự chiếm hữu và phản bội, bao trùm lấy cô. Quân khẽ nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt anh. Trong bóng tối của ban công, ánh mắt anh rực cháy một ngọn lửa ham muốn không hề che giấu.

"Diệp Hạ, chúng ta không thể quay lại được nữa rồi."

Ngay khi anh vừa dứt lời, môi anh hạ xuống, chiếm lấy môi cô trong một nụ hôn nếm trải sự sợ hãi và cả sự hưng phấn tột cùng. Đó không phải là một nụ hôn dịu dàng; nó đầy sự trừng phạt và đòi hỏi. Hạ vùng vẫy yếu ớt, nhưng rồi đôi tay cô vô thức vòng lên cổ anh, siết chặt lấy bờ vai rộng lớn ấy.

Dưới lầu, tiếng nhạc đính hôn vẫn vang lên rộn rã, tiếng cười nói chúc tụng vẫn giòn giã. Không ai hay biết, ngay trên đầu họ, một bản giao hưởng của sự phản bội đã chính thức bắt đầu, với dư vị đắng ngọt của tội lỗi đang tan chảy trên đầu lưỡi của hai kẻ đang đắm chìm trong vùng cấm.

Khi Quân buông cô ra, đôi môi Hạ đã sưng đỏ, ánh mắt cô mờ mịt và hơi thở dồn dập. Anh khẽ chỉnh lại cổ áo cho cô, rồi thì thầm bằng chất giọng lạnh lùng nhưng đầy tình tứ:

"Vào trong đi. Đừng để Chi đợi lâu. Và hãy nhớ... tôi sẽ không buông tha cho em lần nữa đâu."

Hạ đứng lặng giữa cơn gió đêm, nhìn bóng lưng vững chãi của anh khuất dần sau cánh cửa. Cô biết, kể từ giây phút này, cuộc đời bình yên của cô đã chính thức chấm dứt.