Ánh nắng buổi sáng chiếu qua cửa kính văn phòng làm việc của Diệp Hạ, nhưng nó chẳng thể xua tan đi cái lạnh lẽo và cảm giác tội lỗi đang bủa vây tâm trí cô. Suốt cả tuần sau bữa tiệc đính hôn, Hạ vùi đầu vào công việc thiết kế nội thất, hy vọng những bản vẽ khô khan sẽ giúp cô quên đi cảm giác ấm nóng từ bàn tay Trịnh Quân và nụ hôn đầy chiếm hữu nơi ban công lộng gió ấy.
Thế nhưng, đời không như là mơ. Tiếng chuông điện thoại vang lên, tên của Lan Chi hiện sáng trên màn hình khiến tim Hạ hẫng đi một nhịp.
"Hạ à! Cuối tuần này cậu rảnh không? Mình với anh Quân muốn mời cậu đi ăn tối, coi như cảm ơn cậu đã giúp mình chọn bộ váy đính hôn tuyệt vời đó."
Giọng nói trong trẻo, tràn đầy hạnh phúc của Lan Chi như một cái tát vào sự tự trọng của Hạ. Cô định từ chối, nhưng Lan Chi đã nhanh chóng bồi thêm: "Đừng từ chối nhé, anh Quân cũng nói là muốn bàn với cậu về việc thiết kế lại căn penthouse mới của tụi mình sau đám cưới. Dự án này lớn lắm, mình chỉ tin tưởng mỗi cậu thôi."
Hạ siết chặt chiếc bút chì trong tay đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Căn penthouse của họ. Nơi họ sẽ chung sống như vợ chồng. Và cô, kẻ vừa bị anh cưỡng hôn, lại phải đến để vẽ nên tổ ấm cho họ? Sự trớ trêu này khiến cô thấy buồn nôn.
Tối thứ Bảy, nhà hàng Pháp sang trọng nằm trên tầng thượng của một khách sạn 5 sao. Không gian tĩnh lặng, tiếng nhạc jazz du dương và mùi hương tinh dầu thoang thoảng tạo nên một bầu không khí lãng mạn.
Hạ đến sớm mười phút. Cô chọn một chiếc váy màu xanh rêu giản dị, kín cổng cao tường như một cách để tự bảo vệ mình. Nhưng khi bóng dáng cao lớn của Trịnh Quân xuất hiện cùng Lan Chi khoác tay anh đầy tình tứ, mọi sự phòng thủ của Hạ dường như sụp đổ.
"Chào Hạ, em đợi lâu chưa?" Lan Chi cười rạng rỡ, kéo ghế ngồi đối diện cô.
Quân không nói gì, anh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua gương mặt Hạ một cách thản nhiên như thể giữa họ chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh ngồi xuống bên cạnh Lan Chi, nhưng vị trí ấy lại đối diện trực tiếp với Hạ. Đôi chân dài của anh dưới gầm bàn vô tình hay hữu ý chạm nhẹ vào mũi giày của cô.
Hạ vội vàng rụt chân lại, cúi đầu nhìn vào thực đơn.
"Mình đã xem qua bản phác thảo căn penthouse rồi, rất tuyệt." Lan Chi hào hứng nói, tay cô ấy đan vào tay Quân trên mặt bàn. "Nhưng anh Quân nói muốn có thêm một phòng đọc sách thật yên tĩnh, đúng không anh?"
Quân lúc này mới lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực: "Phải. Tôi muốn một không gian mà người bên ngoài không thể nghe thấy bất cứ tiếng động nào từ bên trong. Một nơi hoàn toàn tách biệt."
Anh nhìn thẳng vào mắt Hạ khi nói câu đó. Hạ cảm nhận được một sự ám chỉ đầy đen tối. "Người bên ngoài không thể nghe thấy" – câu nói ấy như một mũi tên xuyên thấu sự bình tĩnh giả tạo của cô.
Bữa ăn diễn ra trong sự ngột ngạt khó tả. Lan Chi hồn nhiên kể về những kế hoạch trăng mật, về những đứa trẻ trong tương lai, còn Hạ chỉ biết vâng dạ một cách máy móc. Trong khi đó, ở dưới gầm bàn, sự tra tấn thực sự mới bắt đầu.
Hạ cảm nhận được mũi giày da bóng loáng của Quân đang chậm rãi lướt dọc theo bắp chân cô. Anh không hề nhìn xuống, vẫn đang thản nhiên cắt miếng bít tết và trả lời những câu hỏi của Lan Chi, nhưng hành động dưới bàn lại vô cùng táo bạo. Sự ma sát giữa lớp vải quần tây của anh và làn da mỏng manh qua lớp tất chân của cô khiến Hạ rùng mình.
Cô cố gắng né tránh, nhưng bàn chân anh vẫn kiên nhẫn tìm kiếm, rồi bất ngờ siết nhẹ lấy cổ chân cô, giữ chặt lấy. Hạ cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại, rồi ngay sau đó là một luồng nhiệt nóng rực bốc lên tận đỉnh đầu.
"Hạ, em sao vậy? Mặt em đỏ quá, trong này nóng lắm sao?" Lan Chi lo lắng hỏi.
"À... chắc là do rượu vang thôi. Mình vào nhà vệ sinh một chút." Hạ vội vàng đứng dậy, suýt chút nữa làm đổ ly nước.
Cô chạy nhanh vào khu vệ sinh, vốc nước lạnh lên mặt để lấy lại sự tỉnh táo. Gương mặt trong gương của cô trông thật thảm hại – đôi mắt lờ đờ, bờ môi run rẩy. Cô là kẻ phản bội. Cô đang ngồi cùng bàn với bạn thân nhất và cảm nhận sự ve vãn của chồng sắp cưới của cô ấy.
Hạ định đứng dậy đi ra ngoài thì cánh cửa phòng vệ sinh dành cho nữ bất ngờ bị đẩy mạnh vào. Một bàn tay to lớn chốt cửa lại ngay lập tức.
Hạ chưa kịp thét lên thì đã bị ép chặt vào bức tường đá lạnh lẽo. Trịnh Quân đứng đó, hơi thở anh nồng mùi rượu vang đỏ và sự chiếm hữu.
"Anh điên rồi sao? Đây là nhà vệ sinh nữ!" Hạ thì thầm trong sự hoảng loạn.
"Em trốn tránh tôi cả tuần nay, tôi không còn cách nào khác." Quân chống hai tay hai bên đầu cô, khóa chặt cô trong không gian chật hẹp.
"Anh có vợ sắp cưới đang đợi ngoài kia! Anh có còn là người không?"
"Tôi chỉ biết hiện tại tôi đang đứng trước người phụ nữ mà tôi khao khát nhất." Anh cúi xuống, chôn mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết. "Mùi hương của em làm tôi phát điên, Hạ ạ. Đừng mặc những chiếc váy kín đáo này nữa, nó chỉ làm tôi muốn xé nát nó ra thôi."
Bàn tay anh luồn vào tóc cô, ép đầu cô ngửa ra sau để anh có thể tiếp cận vùng cổ nhạy cảm. Những nụ hôn gấp gáp, nóng hổi rơi xuống như mưa rào. Hạ muốn đẩy anh ra, nhưng cơ thể cô lại phản bội lý trí. Những ngón tay cô bấu chặt vào cánh tay rắn chắc của anh, tiếng thở dốc vang vọng trong không gian kín mít.
"Dừng lại... Lan Chi sẽ nghi ngờ..." Hạ rên rỉ yếu ớt.
"Cô ấy đang mải chọn món tráng miệng. Chúng ta có năm phút."
Quân không dừng lại. Anh nhấc bổng cô lên bệ rửa mặt bằng đá. Sự va chạm giữa làn da đùi trần và mặt đá lạnh ngắt khiến Hạ tỉnh táo đôi chút, nhưng ngay lập tức, sự nóng bỏng từ nụ hôn của Quân lại cuốn cô đi. Bàn tay anh luồn xuống dưới gấu váy, mơn trớn những vùng da thịt nhạy cảm nhất.
Mỗi cái chạm của anh đều như thiêu đốt, như găm vào da thịt cô một dấu ấn của tội lỗi. Hạ cảm thấy mình như một kẻ đang chìm đắm trong một loại thuốc độc mang tên Trịnh Quân – biết là chết, nhưng vẫn không thể ngừng thèm khát.
Bên ngoài, tiếng bước chân và tiếng trò chuyện của những vị khách khác vang lên. Hạ hoảng sợ bịt chặt miệng mình để không phát ra tiếng động. Quân nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt cô, anh khẽ cười – một nụ cười đầy tà ác và quyến rũ. Anh cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai cô:
"Sợ sao? Chính sự sợ hãi này mới khiến em trông rạo rực nhất đấy."
Trước khi Hạ kịp phản kháng thêm, anh buông cô ra, chỉnh lại bộ vest ngay ngắn, thản nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh mở chốt cửa, ngoái đầu lại nhìn cô một lần cuối:
"Năm phút nữa hãy ra. Đừng để Lan Chi thấy lớp son môi của em đã bị nhòa."
Cánh cửa khép lại. Hạ quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, nước mắt ấm ức trào ra. Cô nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy không lối thoát. Trịnh Quân không chỉ muốn cơ thể cô, anh muốn hủy hoại cả linh hồn và lòng tự trọng của cô.
Và điều đáng sợ nhất là, cô nhận ra mình cũng đang khao khát sự hủy hoại đó.