MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Phản Bội Nồng NànChương 3

Vị Phản Bội Nồng Nàn

Chương 3

1,325 từ · ~7 phút đọc

Sau buổi tối kinh hoàng tại nhà hàng, Diệp Hạ rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Cô cố gắng tìm mọi lý do để từ chối dự án thiết kế căn penthouse cho Quân và Chi. Nhưng Lan Chi, với sự ngây thơ đến đáng thương, đã lái xe đến tận văn phòng của Hạ, nắm lấy tay cô và nài nỉ: "Hạ à, đây là tổ ấm cả đời của mình. Mình không thể giao nó cho ai khác ngoài cậu được. Coi như giúp mình đi mà?"

Ánh mắt chân thành của bạn thân giống như một sợi dây thừng thắt chặt vào cổ Hạ. Cô không thể nói không. Cô không thể giải thích rằng người chồng sắp cưới của bạn thân vừa ép cô vào tường trong nhà vệ sinh nữ để hôn một cách thô bạo. Cuối cùng, Hạ đành chấp nhận bàn giao kế hoạch khảo sát thực địa.

Sáng thứ Hai, căn penthouse tọa lạc trên tầng 40 của tòa tháp cao nhất thành phố vẫn còn là một khoảng không gian trống rỗng với những bức tường thô và lớp kính kịch trần nhìn ra toàn cảnh sông Sài Gòn. Theo lịch trình, Lan Chi sẽ đi cùng, nhưng vào phút chót, cô ấy gọi điện báo bận họp gấp ở ngân hàng.

"Quân đang ở đó rồi, cậu cứ làm việc với anh ấy nhé. Anh ấy khó tính về gu thẩm mỹ lắm, cậu chịu khó tư vấn cho anh ấy giúp mình."

Hạ đứng giữa căn hộ lộng gió, nghe tiếng tút tút kéo dài trên điện thoại mà cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô quay lại, và đúng như dự đoán, Trịnh Quân đang đứng ở phía ban công, chiếc áo sơ mi trắng mở hai nút trên cùng, tay đút túi quần, dáng vẻ nhàn nhã nhưng đầy uy quyền.

"Chi không đến." Hạ nói, cố giữ giọng mình thật chuyên nghiệp.

"Tôi biết." Quân thản nhiên đáp, anh bước lại gần cô, tiếng giày da gõ xuống sàn bê tông thô vang lên những nhịp điệu khô khốc. "Tôi là người bảo cô ấy rằng sáng nay cô ấy có một cuộc họp quan trọng không thể bỏ lỡ."

Hạ sững sờ, tập hồ sơ trên tay cô hơi rung lên. "Anh... anh cố tình?"

"Tôi muốn có một không gian chỉ có hai người để chúng ta thảo luận về 'phòng đọc sách' mà tôi đã nhắc tới." Quân đứng lại trước mặt cô, khoảng cách vừa đủ để cô ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quen thuộc, giờ đây trộn lẫn với mùi gió biển nồng đậm từ cửa sổ mở toang.

Hạ cố gắng lờ đi sự hiện diện của anh, cô mở bản vẽ và thước đo laser ra. "Chúng ta bắt đầu thôi. Diện tích mặt sàn là 300 mét vuông. Tôi dự định sẽ ngăn phòng khách và bếp bằng một hệ tủ âm tường..."

Trong lúc Hạ đang mải mê thuyết minh về kỹ thuật, Quân không hề nhìn vào bản vẽ. Ánh mắt anh như một thợ săn đang thưởng thức con mồi, từ mái tóc buộc cao để lộ gáy trắng ngần, đến đôi môi đang mấp máy không ngừng của cô.

"Em đang rất sợ, phải không?" Quân bất ngờ ngắt lời.

Hạ dừng lại, hơi thở dồn dập. "Tôi đang làm việc, anh Quân."

"Làm việc?" Quân cười nhạt, một bước tiến lại gần khiến Hạ phải lùi sát vào bức tường thô ráp. "Em đứng cách xa tôi ba mét, tay run cầm cập, giọng nói thì lạc đi. Đó là cách em làm việc sao?"

Hạ hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên đối diện với anh. "Anh muốn gì ở tôi? Chúng ta đang đứng trong căn nhà tương lai của anh và bạn thân tôi. Anh không thấy ghê tởm hành động của chính mình sao?"

Quân không tức giận. Anh đưa tay lên, chậm rãi vuốt ve lọn tóc mai xõa xuống của cô. "Ghê tởm? Không. Tôi thấy rạo rực. Cảm giác có được em trong chính căn hộ này, nơi mà Chi hằng mong ước, khiến tôi thấy mình thực sự đang sống."

Bàn tay anh trượt xuống, chạm vào làn da nhạy cảm nơi cổ cô. Hạ muốn đẩy anh ra, nhưng không gian thênh thang của căn hộ trống dường như càng làm tăng thêm sự cô độc và yếu thế của cô. Quân siết chặt eo cô, kéo mạnh cô vào sát cơ thể cứng rắn của mình.

"Đừng..." Hạ thầm thì, nhưng bàn tay cô lại vô thức bấu chặt vào ngực áo sơ mi của anh, làm nhăn nhúm lớp vải đắt tiền.

Quân cúi xuống, môi anh lướt nhẹ qua vành tai cô, giọng nói khàn đặc: "Căn phòng này cách âm rất tốt, Hạ ạ. Dù em có hét lên, cũng không ai nghe thấy. Nhưng tôi biết, em sẽ không hét đâu. Vì em cũng đang khát khao tôi giống như cách tôi khát khao em vậy."

Anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với tấm kính lớn hướng ra bầu trời xanh thẳm. Từ độ cao này, mọi thứ bên dưới đều trở nên bé nhỏ và tầm thường. Quân đứng phía sau, áp sát lồng ngực mình vào lưng cô. Một bàn tay anh giữ chặt hai tay cô phía trước, bàn tay còn lại chậm rãi luồn vào bên trong vạt áo sơ mi của cô, chạm vào vùng bụng phẳng lì và dần tiến lên cao hơn.

Sự va chạm trực tiếp giữa lòng bàn tay nóng hổi của anh và làn da mát lạnh của cô khiến Hạ rên khẽ. Một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Cô thấy mình như đang đứng trên bờ vực của một vực thẳm, chỉ cần một cú đẩy nhẹ là sẽ rơi vào hư vô.

"Nhìn kìa," Quân thầm thì bên tai cô, "Cả thế giới đang ở dưới chân chúng ta. Và ở đây, không có Lan Chi, không có đạo đức, không có những quy tắc chết tiệt. Chỉ có tôi và em."

Nụ hôn của anh rơi xuống gáy cô, sâu sắc và đầy tính chiếm đoạt. Hạ nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm của anh bao trùm lấy mình. Sự đấu tranh trong cô bắt đầu rạn nứt. Cảm giác tội lỗi vẫn còn đó, đè nặng lên tim, nhưng sự hưng phấn từ sự vụng trộm, từ cái ranh giới mong manh giữa đúng và sai lại đang thiêu đốt mọi lý trí.

Khi bàn tay Quân tìm thấy sự mềm mại sau lớp nội y, Hạ khuỵu chân xuống, nhưng anh đã kịp giữ lấy cô. Anh xoay cô lại, nâng cằm cô lên và chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt. Lần này, Hạ không còn vùng vẫy. Cô đáp lại anh bằng tất cả sự kìm nén của những ngày qua, đôi tay cô luồn vào tóc anh, kéo anh lại gần hơn.

Trong căn hộ trống rỗng chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng thở dốc nồng nàn của hai kẻ đang phản bội lại tất cả. Giữa không gian rộng lớn ấy, họ nhỏ bé nhưng lại bùng cháy dữ dội như một đám cháy rừng không thể dập tắt.

Một lúc sau, Quân buông cô ra, ánh mắt anh hiện lên vẻ thỏa mãn tột cùng. Anh chỉnh lại mái tóc rối của cô, thản nhiên nói:

"Phòng đọc sách... tôi muốn nó được lót thảm lông thật dày. Để mỗi khi em đến đây khảo sát, chúng ta sẽ không bị lạnh."

Hạ đứng lặng người, nhìn anh thản nhiên bước ra phía ban công châm một điếu thuốc. Cô nhìn xuống bàn tay mình vẫn còn đang run rẩy. Cô biết, mình không còn là Diệp Hạ của trước đây nữa. Cô đã bước qua ranh giới, và phía trước chỉ là bóng tối thăm thẳm của sự phản bội.