Sau buổi sáng đầy tội lỗi tại căn penthouse, Diệp Hạ rơi vào một vòng xoáy của sự hoảng loạn và ghê tởm chính mình. Mỗi khi nhắm mắt lại, cô vẫn cảm nhận được hơi nóng từ bàn tay Quân và cái lạnh buốt của tấm kính trên tầng 40. Cô tìm mọi cách để lảng tránh, nhưng định mệnh—hoặc chính sự sắp đặt của Trịnh Quân—luôn đẩy cô vào những tình huống không thể quay đầu.
Ba ngày sau, Lan Chi đột ngột xuất hiện tại văn phòng của Hạ. Cô bạn thân mang theo một túi quà lớn, gương mặt rạng rỡ nhưng ánh mắt lại phảng phất chút mệt mỏi.
"Hạ ơi, cứu mình với! Cuối tuần này có bữa tiệc tối tại nhà mẹ chồng tương lai của mình. Bà ấy kỹ tính lắm, mình định mặc chiếc váy lụa đen mà chúng ta mua hôm trước, nhưng khóa kéo lại bị hỏng. Cậu khéo tay, sửa giúp mình chút được không?"
Hạ gượng cười, đôi tay run rẩy cầm lấy chiếc váy. Cô cảm thấy mỗi lần chạm vào đồ đạc của Chi là một lần trái tim bị bóp nghẹt. "Được rồi, để mình xem qua. Cậu cứ ngồi uống nước đi."
"Cảm ơn cậu nhiều nhé! À, tối nay anh Quân bận tiếp khách nên mình định rủ cậu đi ăn đồ Nhật, nhưng anh ấy vừa gọi bảo xong việc sớm, sẽ qua đây đón cả hai chúng mình luôn."
Câu nói của Lan Chi khiến cây kim trên tay Hạ đâm sầm vào ngón trỏ. Một giọt máu đỏ tươi trào ra, thấm vào lớp vải lụa đen bóng bẩy. Hạ giật mình, vội vàng lau đi, lòng dạ rối bời. Cô sợ phải đối diện với Quân ngay lúc này, nhất là khi có sự hiện diện của Chi.
Chiếc xe Mercedes đen sang trọng dừng lại trước cổng văn phòng. Trịnh Quân bước xuống, vẫn phong thái lịch lãm với bộ suit xám tro ôm sát cơ thể vạm vỡ. Khi ánh mắt anh chạm vào Hạ, không có một chút bối rối nào, chỉ có một tia sáng sắc lạnh và đầy ý vị sâu xa.
"Chào hai quý cô." Giọng anh trầm thấp, điềm nhiên mở cửa xe cho Lan Chi vào ghế phụ, rồi vòng qua mở cửa sau cho Hạ.
Suốt quãng đường đến nhà hàng, Lan Chi liên tục kể về những kế hoạch trang trí cho phòng tân hôn. Cô ấy vô tư nắm lấy tay Quân, thỉnh thoảng lại tựa đầu vào vai anh. Hạ ngồi phía sau, nhìn bóng dáng hai người phản chiếu qua gương chiếu hậu mà cảm thấy mình như một bóng ma đang rình rập hạnh phúc của người khác.
Bất chợt, qua tấm gương nhỏ, cô thấy ánh mắt Quân đang nhìn thẳng vào mình. Anh không nhìn Lan Chi, anh đang quan sát Hạ qua gương. Ánh nhìn ấy nóng rực, đầy tính chiếm hữu, như thể anh đang lột trần mọi suy nghĩ thầm kín nhất của cô ngay trước mặt vợ sắp cưới của mình.
Đến nhà hàng, không gian riêng tư được ngăn cách bởi những tấm vách gỗ tối màu. Trong lúc Lan Chi đi vệ sinh để dặm lại lớp trang điểm, bầu không khí trong phòng bỗng chốc đặc quánh lại.
Hạ cúi gầm mặt, tay vân vê tà áo. "Anh đừng nhìn tôi như vậy trước mặt Chi. Tôi xin anh..."
Quân không trả lời bằng lời nói. Anh đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua bàn ăn, tiếng bước chân trên thảm cỏ khô nghe thật nhẹ nhưng lại nặng nề trong tâm trí Hạ. Anh dừng lại ngay sau lưng cô, cúi thấp người xuống.
"Em sợ sao? Em sợ cô ấy thấy, hay sợ chính em lại bắt đầu nảy sinh cảm giác?" Quân thì thầm, hơi thở nóng hổi của anh lướt qua gáy cô, nơi những sợi tóc con đang dựng đứng lên vì sợ hãi và hưng phấn.
"Dừng lại đi, Quân... Cô ấy sẽ quay lại ngay bây giờ." Hạ run rẩy, cô định đứng dậy nhưng bàn tay to lớn của anh đã đặt lên vai cô, ấn mạnh xuống.
Quân không buông tha. Anh trượt bàn tay xuống, khẽ vuốt ve vùng cổ trắng ngần của cô, rồi bất ngờ dùng ngón cái miết mạnh vào cánh môi đang run rẩy của Hạ. "Vết thương trên ngón tay em... là vì nghĩ đến tôi mà lơ đãng sao?"
Hạ bàng hoàng. Làm sao anh biết? Anh đã quan sát cô kỹ đến mức nào?
"Anh điên rồi." Cô thầm thì, nước mắt chực trào.
"Tôi điên vì em, Diệp Hạ ạ." Quân cúi xuống, nụ hôn của anh không đặt lên môi, mà đặt lên vết thương nhỏ trên ngón tay cô, một sự mơn trớn đầy tà mị và đau đớn.
Ngay khi tiếng bước chân của Lan Chi vang lên ngoài hành lang, Quân đã kịp ngồi lại vị trí cũ, thản nhiên cầm ly trà lên nhấp một ngụm. Lan Chi bước vào, tươi cười rạng rỡ: "Hai người nói chuyện gì mà trông nghiêm trọng thế?"
"Không có gì, anh chỉ đang hỏi Hạ về chất liệu rèm cửa cho phòng ngủ." Quân đáp, giọng nói không một chút gợn sóng, ánh mắt anh nhìn Lan Chi đầy chiều chuộng nhưng bàn chân dưới gầm bàn lại một lần nữa tìm đến và áp sát vào chân Hạ.
Hạ ngồi chết lặng. Cô nhận ra Trịnh Quân là một bậc thầy của sự giả tạo. Anh có thể vừa đóng vai một người chồng hoàn hảo, vừa là một kẻ săn mồi tàn nhẫn trong bóng tối. Sự đối lập đó khiến cô vừa sợ hãi, vừa bị cuốn hút một cách không thể cưỡng lại.
Bữa ăn kết thúc trong sự gượng gạo của Hạ và niềm vui vô bờ của Lan Chi. Khi chia tay, Lan Chi ôm lấy Hạ: "Cảm ơn cậu nhé, Hạ. Không có cậu, chắc mình chẳng biết xoay xở thế nào với đám cưới này."
Hạ cảm thấy cái ôm đó như một lời nguyền. Cô nhìn theo chiếc xe của họ khuất dần trong ánh đèn đường, lòng nặng trĩu. Cô biết mình đang tiến gần hơn đến vực thẳm, nơi mà lòng trung thành và tình bạn chỉ còn là những mảnh vụn vỡ nát dưới bàn chân của sự phản bội nồng nàn.