Sau những lần chạm trán đầy ám muội, Diệp Hạ cố giam mình trong phòng làm việc, vùi đầu vào những con số và bản vẽ kỹ thuật. Cô hy vọng sự bận rộn sẽ là bức tường ngăn cách mình khỏi sự cám dỗ mang tên Trịnh Quân. Thế nhưng, ranh giới mà cô cố công xây dựng lại trở nên mong manh hơn bao giờ hết khi Lan Chi đề xuất một chuyến dã ngoại nhỏ tại biệt thự ngoại ô của gia đình Quân để "xả stress" trước kỳ đám cưới.
Căn biệt thự nằm ẩn mình giữa rừng thông, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của phố thị. Không khí se lạnh và mùi nhựa thông ngai ngái gợi nhớ cho Hạ về đêm Đà Lạt sai lầm đó.
"Hạ, cậu xem, vườn hồng ở đây đẹp chưa này!" Lan Chi kéo tay Hạ ra phía sau nhà, gương mặt rạng rỡ niềm hạnh phúc thuần khiết.
Quân đứng ở phía xa, đang nhóm lửa cho bữa tiệc nướng ngoài trời. Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu đen, ống tay xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc với những đường gân nam tính. Thỉnh thoảng, anh ngước mắt lên nhìn về phía hai người phụ nữ, nhưng ánh mắt ấy luôn dừng lại ở Hạ lâu hơn một nhịp, thâm trầm và đầy toan tính.
Bữa tiệc tối diễn ra trong sự ấm áp giả tạo. Lan Chi uống hơi nhiều rượu vang nên bắt đầu buồn ngủ sớm. Cô tựa đầu vào vai Quân, nũng nịu: "Anh yêu, em hơi chóng mặt, em vào phòng nghỉ trước nhé. Anh ở lại tiếp Hạ giúp em, đừng để cậu ấy buồn."
Quân hôn nhẹ lên trán Chi, giọng nói dịu dàng đến mức khiến Hạ rùng mình: "Được rồi, em vào nghỉ đi. Anh sẽ lo."
Khi bóng dáng Lan Chi khuất sau cánh cửa gỗ, không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng lửa lách tách và tiếng gió rít qua kẽ lá. Hạ đứng bật dậy, định bỏ chạy về phòng mình: "Tôi cũng thấy mệt, tôi xin phép..."
"Ngồi xuống."
Chỉ hai chữ, nhưng uy lực trong giọng nói của Quân khiến chân Hạ như dính chặt vào thảm cỏ. Anh chậm rãi đứng dậy, bước vòng qua đống lửa, bóng của anh đổ dài trên mặt đất, bao trùm lấy bóng dáng nhỏ bé của cô.
"Em sợ tôi đến thế sao?" Quân dừng lại ngay sát phía sau Hạ. Anh không chạm vào cô, nhưng hơi nóng từ cơ thể anh và mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc đã bắt đầu xâm lấn khứu giác cô.
"Chúng ta không nên ở riêng thế này. Chi sẽ tỉnh dậy bất cứ lúc nào." Hạ thầm thì, lưng cô căng cứng.
"Cô ấy đã ngủ say rồi. Và em biết rõ là tôi đã bỏ thêm chút thuốc ngủ nhẹ vào ly rượu của cô ấy mà, phải không?"
Hạ bàng hoàng xoay người lại, đôi mắt mở to: "Anh... anh điên rồi! Anh có thể làm thế với vợ sắp cưới của mình sao?"
Quân nhếch môi cười, một nụ cười lạnh lùng và ngạo nghễ. Anh bước tới, dồn cô vào gốc cây thông già cỗi. Vỏ cây thô ráp đâm vào lưng Hạ, nhưng sự áp chế từ lồng ngực Quân còn khiến cô đau đớn hơn.
"Tôi làm tất cả chỉ để có được vài giờ yên tĩnh bên em mà không có ánh mắt ngây thơ đó dõi theo." Quân đưa tay lên, những ngón tay thô ráp vuốt ve đôi môi đang run rẩy của cô. "Em có biết cái cách em nhìn tôi khi tôi hôn cô ấy... nó khiến tôi muốn xé nát lớp mặt nạ thanh cao của em ra đến mức nào không?"
"Buông tôi ra..." Hạ yếu ớt chống cự, nhưng đôi tay cô khi chạm vào vòm ngực vững chãi của anh lại trở nên mềm nhũn.
Quân cúi thấp đầu, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương hoa nhài thanh khiết trộn lẫn với hơi lạnh của sương đêm. "Hạ, em không trốn được đâu. Cơ thể em đang nói dối, nhưng nhịp tim em thì không."
Bàn tay anh bắt đầu di chuyển, luồn xuống dưới lớp áo len của cô, chạm vào làn da mịn màng dọc theo sống lưng. Sự va chạm lạnh và nóng đột ngột khiến Hạ rên khẽ, một âm thanh nhỏ vụn tan biến vào tiếng gió ngàn. Cô ghét bản thân mình vì cảm giác rạo rực đang cuộn trào trong huyết quản, ghét cái cách mà cơ thể cô đón nhận sự mơn trớn của kẻ phản bội này.
Quân siết chặt eo cô, nhấc bổng cô lên để đôi chân cô phải vòng qua hông anh. Tư thế này quá đỗi thân mật và đầy tính khiêu khích. Anh chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn nồng cháy, nụ hôn mang theo vị đắng của rượu và vị ngọt lịm của tội lỗi.
Dưới ánh trăng mờ ảo của rừng thông, giữa căn biệt thự mà Lan Chi đang ngủ say, hai kẻ tội đồ đang đắm chìm vào một vũ điệu của bản năng. Hạ nhắm mắt lại, mặc kệ nước mắt chảy dài. Cô biết ranh giới đạo đức cuối cùng đã hoàn toàn sụp đổ. Cô không còn là người bạn tốt, không còn là cô gái kiên định của ngày xưa. Cô chỉ là một người phụ nữ đang khao khát hơi ấm từ người đàn ông không thuộc về mình.
"Nói đi..." Quân thì thầm giữa những nụ hôn dồn dập, "Em là của ai?"
"Của... của anh..." Hạ nấc lên, sự đầu hàng hoàn toàn khiến Quân như con thú hoang tìm được con mồi ưng ý nhất.
Đêm đó, giữa rừng thông lộng gió, ranh giới mong manh đã chính thức tan biến, chỉ còn lại dư vị đắng ngọt của sự phản bội đang thấm sâu vào tận xương tủy.