MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Phản Bội Nồng NànChương 6

Vị Phản Bội Nồng Nàn

Chương 6

1,046 từ · ~6 phút đọc

Chuyến dã ngoại trở về thành phố trong một bầu không khí im lặng đến kỳ lạ. Lan Chi thức dậy với một cơn đau đầu nhẹ, cô chỉ nghĩ đơn giản là do mình không hợp với rượu vang ngoại ô. Diệp Hạ ngồi ở ghế sau, đôi mắt thâm quầng nhìn đăm đăm ra cửa sổ xe. Cô cảm thấy cơ thể mình vẫn còn vương lại hơi nóng từ những cái chạm của Quân, một sự nhục nhã âm ỉ cháy dưới lớp da thịt.

Khi chiếc xe Mercedes dừng trước cửa chung cư của Hạ, Quân bước xuống vòng qua mở cửa cho cô. Hành động lịch thiệp thường ngày giờ đây trong mắt Hạ lại đầy sự châm chọc.

"Cảm ơn anh Quân, cảm ơn Chi nhé. Mình vào nhà đây." Hạ nói nhanh, không dám nhìn vào mắt ai.

Nhưng ngay khi cô định bước đi, Lan Chi bỗng kêu lên: "Ơ, Hạ ơi! Hình như cậu đánh rơi gì trên ghế này."

Hạ khựng lại, tim đập thình thịch. Lan Chi cúi người nhặt lên một vật nhỏ lấp lánh dưới khe ghế da. Đó là một chiếc khuyên tai bạc hình giọt nước – món quà mà chính Lan Chi đã tặng Hạ vào sinh nhật năm ngoái.

"Của mình... chắc là lúc nãy mình ngủ quên nên nó bị tuột ra." Hạ lắp bắp, đưa tay nhận lấy vật nhỏ bé mà cảm giác như đang cầm một khối than hồng.

Quân đứng bên cạnh, thản nhiên đút tay vào túi quần. Anh nhìn chiếc khuyên tai, rồi nhìn sâu vào mắt Hạ, khóe môi hơi nhếch lên một độ cong gần như không thể nhận ra. "Em nên cẩn thận hơn với đồ đạc của mình, Hạ ạ. Có những thứ khi rơi mất rồi, rất khó để tìm lại nguyên vẹn."

Câu nói mang đầy hàm ý của anh khiến Hạ rùng mình. Cô gật đầu vội vã rồi chạy thẳng vào sảnh tòa nhà, không dám ngoảnh lại.

Suốt hai ngày sau đó, Hạ không nhận được bất kỳ tin nhắn nào từ Lan Chi. Sự im lặng này khác thường đến mức khiến cô phát điên. Cô bắt đầu tưởng tượng ra đủ mọi kịch bản: Liệu Chi có tìm thấy thêm dấu vết nào trên xe không? Liệu Quân có lỡ lời điều gì không?

Sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi Lan Chi gọi điện rủ cô đi uống cà phê vào giờ nghỉ trưa.

Họ gặp nhau tại một quán cà phê nhỏ kín đáo. Lan Chi không còn vẻ rạng rỡ thường ngày, đôi mắt cô ấy hơi sưng và vẻ mặt đầy tâm sự.

"Hạ này, mình hỏi thật nhé..." Lan Chi khuấy ly cà phê đã nguội ngắt, giọng cô run run. "Cậu có thấy anh Quân dạo này lạ lắm không?"

Hạ suýt nữa thì làm đổ ly nước cam. Cô cố trấn tĩnh, giọng khàn đặc: "Lạ... lạ là sao hả Chi?"

"Anh ấy hay đi sớm về muộn, điện thoại luôn đặt mật khẩu mới. Và quan trọng nhất là..." Lan Chi ngập ngừng, mắt đỏ hoe, "Trên áo sơ mi của anh ấy, thỉnh thoảng mình ngửi thấy một mùi hương lạ. Không phải mùi nước hoa nồng nặc của những cô gái ở bar, mà là một mùi hương thanh khiết, rất quen thuộc... giống như mùi hoa nhài mà cậu hay dùng vậy."

Máu trong người Hạ như đông cứng lại. Cô cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang đứng trước vành móng ngựa, mà vị thẩm phán lại chính là người bạn thân nhất đời mình.

"Chắc... chắc là do anh ấy tiếp khách ở những nơi có dùng tinh dầu thôi. Cậu đừng suy nghĩ nhiều quá, ảnh hưởng đến sức khỏe trước đám cưới." Hạ cố thốt ra những lời an ủi sáo rỗng, trong lòng đầy sự ghê tởm chính bản thân.

"Mình cũng hy vọng thế. Nhưng Hạ à, nếu anh ấy thực sự có người khác, mình không biết phải sống sao nữa. Anh ấy là tất cả của mình." Lan Chi bật khóc, nắm chặt lấy tay Hạ.

Bàn tay Lan Chi lạnh ngắt, còn bàn tay Hạ thì run rẩy. Mỗi giọt nước mắt của Chi rơi xuống như một nhát dao đâm vào lòng tự trọng của Hạ. Cô chỉ muốn hét lên sự thật, muốn cầu xin sự tha thứ, nhưng sự hèn nhát đã giữ cô lại.

Tối hôm đó, khi Hạ đang ngồi thẫn thờ trong căn hộ tối om, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Cô hé cửa, và một bóng đen to lớn chen vào, ép cô vào cánh cửa ngay khi nó vừa khép lại.

"Anh điên rồi! Sao anh lại đến đây?" Hạ hoảng hốt khi nhận ra Trịnh Quân.

Quân không nói không rằng, anh thô bạo chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn nồng mùi rượu và sự thịnh nộ. Anh đẩy cô vào sâu trong phòng khách, ném cô xuống ghế sofa dài.

"Chi đang nghi ngờ rồi! Anh có biết cô ấy đau khổ thế nào không?" Hạ hét lên, cố gắng đẩy vòm ngực vững chãi của anh ra.

"Vậy thì sao?" Quân siết chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu, ánh mắt anh rực lửa dưới ánh đèn đường hắt vào từ cửa sổ. "Tôi đã nói với em rồi, tôi không thể dừng lại được. Càng nhìn thấy em tỏ ra tội lỗi trước mặt cô ấy, tôi càng muốn chiếm hữu em một cách triệt để hơn."

Bàn tay anh bắt đầu xé toạc sự phòng thủ cuối cùng của cô. Quân không còn chút dịu dàng nào, anh hôn lên cổ, lên xương quai xanh của cô bằng những cú cắn đầy tính trừng phạt.

"Anh là đồ tồi..." Hạ nức nở, nhưng cơ thể cô lại không cưỡng lại được sự ma sát mãnh liệt từ anh. Sự khao khát cấm kỵ lại một lần nữa bùng cháy, thiêu rụi mọi lý trí.

Trong bóng tối, mặt nạ của sự tử tế đã hoàn toàn rơi xuống. Chỉ còn lại hai linh hồn vụn vỡ đang bám víu lấy nhau trong một cuộc chơi đầy nguy hiểm, nơi mà mỗi hơi thở đều mang đậm dư vị của sự phản bội và tàn nhẫn.