MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Phản Bội Nồng NànChương 7

Vị Phản Bội Nồng Nàn

Chương 7

1,068 từ · ~6 phút đọc

Những ngày sau đó, Diệp Hạ sống trong một trạng thái phân liệt. Ban ngày, cô là một kiến trúc sư mẫn cán, đối mặt với Lan Chi bằng lớp mặt nạ bình thản đến lạnh lùng. Nhưng khi đêm xuống, cô lại hóa thành một kẻ tội đồ, run rẩy dưới những đụng chạm của Trịnh Quân. Sự kìm nén càng lâu, sức bật của bản năng càng mãnh liệt, khiến ranh giới giữa đúng và sai trong cô mờ mịt như sương khói đại ngàn.

Cuối tuần, Lan Chi có buổi thử váy cưới cuối cùng tại một studio danh tiếng. Cô nài nỉ Hạ đi cùng, nhưng Hạ đã lấy lý do đau đầu để từ chối. Thực chất, cô có một cuộc hẹn không thể chối từ với Quân tại chính căn penthouse đang thi công dở dang.

Căn hộ nằm trên tầng 40 lúc hoàng hôn bị bao phủ bởi một màu đỏ rực như máu. Tiếng gió rít qua những khe cửa sổ chưa lắp kính hoàn thiện nghe như tiếng than khóc của lương tâm. Quân đứng đó, đứng giữa không gian lộng gió, đợi cô với một sự kiên nhẫn đáng sợ.

"Em đến muộn năm phút." Quân nói, giọng anh trầm thấp, tan vào tiếng gió.

Hạ đặt túi xách xuống sàn bê tông đầy bụi bặm. "Tôi đã nói đây là lần cuối cùng chúng ta gặp riêng thế này. Anh Quân, hãy dừng lại trước khi mọi thứ quá muộn."

Quân không trả lời. Anh bước chậm rãi về phía cô, mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình. Anh dừng lại khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn là một hơi thở. Đôi mắt anh xoáy sâu vào đôi mắt đang dao động của Hạ, như muốn lột trần mọi sự phản kháng yếu ớt của cô.

"Em luôn nói về việc dừng lại, nhưng cơ thể em lại luôn tìm đến tôi." Bàn tay Quân nâng cằm cô lên, ngón cái miết nhẹ qua làn môi nhợt nhạt. "Em có biết mùi hương hoa nhài trên người em... nó đã ám vào áo tôi, vào xe tôi, và vào cả giấc ngủ của tôi không?"

Sự va chạm da thịt đột ngột khiến Hạ rùng mình. Cô muốn lùi lại, nhưng lưng cô đã chạm vào cột trụ bê tông thô ráp. Quân ép sát người vào cô, hơi nóng tỏa ra từ lồng ngực vững chãi của anh bao trùm lấy cô, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh.

Nụ hôn của anh hạ xuống, ban đầu là sự thăm dò đầy khiêu khích, rồi nhanh chóng trở nên mãnh liệt và chiếm hữu. Hạ nghẹn thở, đôi tay cô vô thức bám chặt lấy vai anh, cảm nhận lớp vải sơ mi cao cấp dưới những đầu ngón tay đang run rẩy. Cô ghét sự yếu mềm này, ghét cái cách mà chỉ cần một cái chạm của anh, mọi rào cản đạo đức trong cô đều sụp đổ như một tòa lâu đài cát trước sóng biển.

Quân nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi lên một bục gỗ cao dùng để chứa vật liệu xây dựng. Sự chênh lệch chiều cao khiến cô phải cúi xuống nhìn anh, và đó cũng là lúc anh thâm nhập sâu hơn vào sự phòng thủ của cô. Bàn tay anh luồn vào bên dưới vạt áo sơ mi của Hạ, mơn trớn dọc theo mạn sườn, rồi dừng lại ở hõm lưng, kéo cô sát vào lòng mình.

"Nhìn tôi này, Hạ." Quân thì thầm giữa những nụ hôn nồng cháy nếm trải vị tội lỗi. "Trong không gian này, không có Lan Chi, không có đám cưới nào cả. Chỉ có tôi và sự khao khát dành cho em."

Sự rạo rực bùng lên trong huyết quản khiến Hạ mất đi khả năng suy nghĩ. Cô nhắm nghiền mắt, để mặc cho bản năng dẫn lối. Trong bóng tối lờ mờ của công trình đang thi công, tiếng thở dốc của họ hòa quyện vào nhau, tạo nên một giai điệu đầy nhục cảm và sai trái. Mỗi cái chạm, mỗi nụ hôn đều mang theo dư vị của sự phản bội, đắng chát nhưng lại ngọt ngào đến mức gây nghiện.

Nhưng ngay khi sự nồng nàn lên đến đỉnh điểm, tiếng chuông điện thoại của Hạ vang lên dồn dập trong không gian vắng lặng.

Màn hình hiện lên cái tên: Lan Chi.

Hạ giật mình, đẩy mạnh Quân ra. Hơi lạnh của gió đêm tràn vào kẽ hở giữa hai cơ thể, khiến cô tỉnh táo một cách đau đớn. Cô run rẩy cầm điện thoại, giọng nói lạc đi khi bắt máy.

"Hạ ơi... cậu có đang ở nhà không? Mình định qua đưa cho cậu xem bộ trang sức cưới, nhưng gọi cửa không thấy cậu trả lời." Giọng Lan Chi nghe có vẻ mệt mỏi nhưng đầy sự quan tâm.

"Mình... mình đang đi mua chút đồ dùng cá nhân. Cậu cứ về đi, lát mình gọi lại nhé." Hạ nói nhanh rồi cúp máy, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Quân đứng đó, chỉnh lại cổ áo sơ mi một cách điềm nhiên, như thể sự hiện diện của vợ sắp cưới qua chiếc điện thoại chẳng mảy may ảnh hưởng đến anh. Anh nhìn Hạ, ánh nhìn đầy sự chế giễu và chiếm đoạt.

"Em thấy chưa? Dù em có cố trốn chạy, thì sự thật là chúng ta đang cùng nhau lừa dối cô ấy." Quân tiến lại gần, khẽ vuốt lọn tóc rối trên trán cô. "Ranh giới này, em đã bước qua từ lâu rồi, Diệp Hạ ạ."

Hạ quỵ xuống mặt sàn đầy bụi, nước mắt ấm ức trào ra. Cô nhận ra mình đã hoàn toàn rơi vào cái bẫy cảm xúc mà Quân đã giăng sẵn. Sự quan tâm chân thành của Lan Chi giờ đây giống như những mũi kim đâm vào linh hồn cô, còn sự hiện diện của Quân lại là một liều thuốc độc mà cô không thể ngừng uống.

Trời tối hẳn. Thành phố bên dưới bắt đầu lên đèn, lộng lẫy và xa hoa, nhưng trong căn penthouse này, chỉ có sự trống rỗng và bóng tối của một mối quan hệ cấm kỵ đang âm thầm lớn dần, đe dọa sẽ thiêu rụi tất cả những gì họ từng trân trọng.