Những ngày tiếp theo, bầu không khí giữa ba người trở nên đặc quánh như mặt hồ trước cơn bão. Lan Chi vẫn hồn nhiên chuẩn bị cho đám cưới, nhưng trong ánh mắt cô ấy thỉnh thoảng hiện lên những tia nhìn ngờ vực kín đáo. Còn với Diệp Hạ, mỗi giây phút đối diện với bạn thân là một sự tra tấn về lương tâm. Cô quyết định sẽ chấm dứt tất cả, cô cần một dấu chấm hết trước khi mọi thứ nổ tung.
Tối thứ Sáu, một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống thành phố, làm nhòa đi những ánh đèn màu rực rỡ. Hạ đang thu dọn bản vẽ tại văn phòng thì điện thoại rung lên. Một tin nhắn vỏn vẹn ba chữ từ số máy mà cô chưa kịp lưu tên nhưng đã thuộc lòng từng con số: "Đến hầm gửi xe."
Hạ định lờ đi, nhưng tin nhắn tiếp theo khiến cô rùng mình: "Hoặc tôi sẽ lên tận văn phòng tìm em. Lan Chi vừa mới rời đi, em biết cô ấy rất hay để quên đồ mà."
Hạ nghiến chặt răng, khoác vội chiếc áo khoác mỏng rồi đi xuống tầng hầm. Trong không gian vắng lặng, nồng mùi xăng và hơi ẩm, chiếc xe đen quyền lực của Trịnh Quân đang chờ sẵn trong góc tối nhất, nơi ánh đèn bảo vệ không rọi tới.
Ngay khi Hạ vừa bước vào xe, mùi gỗ đàn hương trộn lẫn với hơi lạnh của cơn mưa bao vây lấy cô. Quân không nói lời nào, anh nhấn ga, lao xe ra khỏi tòa nhà.
"Anh đưa tôi đi đâu? Tôi đã nói chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc để dừng lại!" Hạ gắt lên, bàn tay cô siết chặt dây an toàn.
Quân vẫn im lặng, đôi mắt anh lạnh lùng nhìn về phía trước, đôi bàn tay gân guốc nắm chặt vô lăng. Anh lái xe đưa cô đến một khu biệt thự bỏ hoang đang chờ giải tỏa ở ngoại ô. Xung quanh vắng lặng, chỉ có tiếng mưa đập liên hồi vào mui xe như những tiếng trống dồn dập.
Anh tắt máy. Không gian chìm vào bóng tối tịch mịch.
"Nói đi, em muốn dừng lại thế nào?" Giọng Quân trầm đục, mang theo một sự đe dọa thầm lặng.
"Anh sắp cưới rồi! Chi yêu anh, cô ấy là bạn thân duy nhất của tôi. Tôi không thể tiếp tục lừa dối cô ấy thêm một giây nào nữa." Hạ nghẹn ngào, nước mắt trào ra. "Đêm ở Đà Lạt... hãy coi như nó chưa từng tồn tại."
"Chưa từng tồn tại sao?" Quân đột ngột nghiêng người qua, ép Hạ vào ghế ngồi. Ánh sáng mờ ảo từ đèn đường phía xa hắt vào, chỉ đủ để thấy đôi mắt anh đang rực cháy một ngọn lửa cuồng nồng. "Vậy còn nụ hôn ở ban công? Còn những lần em run rẩy trong vòng tay tôi ở penthouse? Em định xóa sạch chúng bằng lời nói sao?"
Bàn tay anh luồn vào tóc cô, ép cô phải nhìn thẳng vào anh. "Em có thể lừa dối cả thế giới, nhưng em không thể lừa dối bản thân mình, Hạ ạ. Em khao khát tôi cũng như tôi khao khát em."
Nói rồi, anh cúi xuống, chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt. Đây không phải là một nụ hôn cầu khẩn, mà là một sự trừng phạt. Anh cắn nhẹ vào môi dưới của cô, nếm trải vị mặn của nước mắt và vị đắng của sự tuyệt vọng. Hạ vùng vẫy, đôi tay cô đấm mạnh vào ngực anh, nhưng Quân như một ngọn núi vững chãi, không hề lay chuyển.
Trong bóng tối của khoang xe chật hẹp, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau, gấp gáp và dồn dập. Sự phản kháng của Hạ dần yếu đi, thay vào đó là một sự đầu hàng đầy nhục dục. Cô ghét bản thân mình khi hơi ấm từ cơ thể anh bắt đầu xua tan đi cái lạnh của cơn mưa ngoài kia. Những ngón tay cô từ đẩy ra bỗng chốc trở nên yếu ớt, rồi vô thức luồn vào gáy anh, siết chặt lấy những sợi tóc ngắn cứng cáp.
Nụ hôn sâu hơn, nồng nàn và đầy tội lỗi. Quân đưa tay luồn dưới lớp áo khoác của cô, chạm vào làn da mịn màng đang run rẩy. Mỗi cái chạm của anh đều như một vết tích khắc sâu vào linh hồn cô, đánh dấu quyền sở hữu.
"Dừng... dừng lại..." Hạ rên rỉ giữa những nụ hôn, nhưng đôi môi cô lại không ngừng đáp lại anh.
"Em không muốn dừng lại đâu." Quân thầm thì vào tai cô, giọng nói khàn đặc đầy quyến rũ. "Em sợ sự thật này, nhưng em lại nghiện nó."
Anh tiếp tục tấn công vào vùng cổ nhạy cảm của cô, để lại những dấu vết đỏ thẫm ẩn hiện dưới ánh sáng lờ mờ. Trong bóng tối của chiếc xe, giữa cơn mưa tầm tã, mọi chuẩn mực đạo đức đều bị cuốn trôi. Hạ cảm thấy mình như đang rơi xuống một vực thẳm không đáy, nơi mà mỗi cú rơi đều mang lại một cảm giác hưng phấn đến điên dại.
Tiếng chuông điện thoại của Quân bất ngờ vang lên, phá tan bầu không khí đặc quánh. Trên màn hình là ảnh Lan Chi đang mỉm cười rạng rỡ.
Quân nhìn màn hình, rồi nhìn Hạ. Anh không nghe máy, nhưng cũng không tắt đi. Tiếng nhạc chuông vui nhộn trở nên quái dị và mỉa mai trong không gian đầy dục vọng này. Nó như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự phản bội mà họ đang thực hiện.
Quân cúi xuống, hôn lên trán Hạ một nụ hôn dài, rồi buông cô ra. Anh chỉnh lại cổ áo, gương mặt trở lại vẻ lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Về thôi. Chi đang chờ tôi về ăn tối."
Hạ ngồi dậy, đầu tóc rối bời, lồng ngực vẫn còn phập phồng vì dư âm của nụ hôn vừa rồi. Cô nhìn người đàn ông bên cạnh – kẻ vừa mới cuồng nhiệt chiếm lấy cô, giờ đây đã có thể thản nhiên nhắc đến vợ sắp cưới. Một cảm giác nhục nhã tràn trề xâm chiếm lấy cô.
Chiếc xe lại lao đi trong mưa. Hạ nhìn ra cửa sổ, thấy bóng mình phản chiếu trên tấm kính nhòa lệ. Cô biết, nụ hôn trong bóng tối này đã chính thức đóng đinh cô vào cây thập tự của sự phản bội. Cô đã không còn đường lùi.