Sau đêm mưa định mệnh đó, một sự thay đổi ngấm ngầm nhưng dữ dội diễn ra trong mối quan hệ của ba người. Trịnh Quân không còn giữ vẻ chừng mực xã giao nữa; anh bắt đầu công khai việc tìm gặp Diệp Hạ dưới danh nghĩa "trao đổi công việc thiết kế". Còn Hạ, cô nhận ra mình đã bước qua điểm không thể quay đầu. Cảm giác tội lỗi vẫn còn đó, nhưng nó bị đè bẹp bởi một sự khao khát mãnh liệt và đầy bệnh hoạn dành cho người đàn ông của bạn thân.
Một buổi chiều thứ Ba, khi ánh nắng vàng vọt của thành phố bắt đầu tắt lịm sau những tòa nhà chọc trời, Quân gọi điện cho Hạ.
"Tôi đang ở dưới sảnh văn phòng em. Lên xe, chúng ta cần duyệt lại mẫu rèm cho phòng ngủ."
Hạ định từ chối, nhưng cô biết Quân sẽ không chấp nhận từ "không". Cô bước xuống xe với nhịp tim không ổn định. Lần này, anh không đưa cô đến penthouse hay ngoại ô, mà lái xe vào hầm một khu căn hộ dịch vụ cao cấp khác – nơi anh dùng để tiếp khách hàng quốc tế.
"Sao lại đến đây?" Hạ hỏi, giọng cô run lên khi cánh cửa thang máy khép lại, nhốt hai người trong không gian hẹp bao phủ bởi hương gỗ đàn hương từ anh.
"Căn penthouse quá nhiều bụi và thợ thi công. Ở đây yên tĩnh hơn." Quân đáp, ánh mắt anh nhìn thẳng vào con số tầng đang nhảy vọt trên bảng điện tử.
Căn hộ nằm ở tầng 25, nội thất tối giản với tông màu xám lạnh. Ngay khi cánh cửa vừa khóa lại bằng tiếng "cạch" khô khốc, Quân đã xoay người Hạ lại, ép cô vào cánh cửa gỗ dày. Anh không nói lời nào, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt rực lửa của một kẻ vừa đi săn thành công.
"Quân... chúng ta nói về mẫu rèm đi." Hạ lắp bắp, cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng.
"Em thật sự nghĩ tôi đưa em đến đây để xem vải sao?" Quân cúi xuống, giọng anh khàn đặc. Anh đưa tay nới lỏng chiếc cà vạt, rồi thong thả cởi bỏ lớp áo vest, ném nó sang một bên.
Anh tiến lại gần, đôi tay gân guốc chống lên cửa, khóa chặt Hạ ở giữa. Hạ cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh, một thứ áp lực khiến phổi cô như thiếu oxy. Quân không hôn ngay, anh dùng chóp mũi lướt nhẹ dọc theo xương quai xanh của cô, hít hà mùi hương hoa nhài trộn lẫn với mùi mồ hôi nhẹ vì căng thẳng của cô.
"Em biết không Hạ... mỗi lần tôi nhìn thấy em đứng cạnh Lan Chi, tôi lại muốn mang em đi ngay lập tức. Cái vẻ mặt cam chịu và tội lỗi của em chỉ làm tôi thấy kích thích hơn thôi."
Nói rồi, anh chiếm lấy đôi môi cô. Nụ hôn lần này không còn sự thô bạo như trong xe, mà nó mang đậm vị ngọt của sự chiếm hữu. Anh mơn trớn, nhấm nháp đôi môi cô như đang thưởng thức một loại rượu quý đã ủ lâu năm. Hạ run rẩy, đôi tay cô ban đầu đẩy nhẹ vào ngực anh, nhưng rồi những ngón tay cô dần mất lực, chúng bắt đầu lần mở những chiếc cúc áo sơ mi của Quân, khao khát được chạm vào làn da rắn chắc bên dưới.
Sự va chạm da thịt trực tiếp nổ tung như một liều thuốc kích thích. Quân bế bổng Hạ lên, đôi chân cô vô thức quấn chặt lấy hông anh. Anh đặt cô xuống chiếc giường rộng lớn trong phòng ngủ. Ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt lên cơ thể họ những mảng sáng tối chập chờn.
Trong sự tĩnh lặng của căn phòng, chỉ còn tiếng vải lụa ma sát vào nhau và tiếng thở dốc nồng nàn. Quân dừng lại một chút, nhìn sâu vào đôi mắt mờ mịt của Hạ.
"Nói đi, em có thấy tội lỗi không?"
"Có..." Hạ nức nức nở, nước mắt trào ra nơi khóe mắt.
"Tốt. Cứ giữ lấy cảm giác đó. Nó sẽ khiến đêm nay của chúng ta trở nên nồng đậm hơn."
Quân không buông tha cho cô. Những nụ hôn của anh di chuyển dọc từ cổ xuống vùng bụng phẳng lì, mỗi nơi đi qua đều để lại một vùng da đỏ ửng vì khao khát. Hạ nhắm nghiền mắt, để mặc cho sự phản bội kéo mình xuống đáy sâu. Cô cảm thấy mình như một kẻ đồng lõa trong một vụ trọng án, nơi nạn nhân là người bạn thân nhất, còn hung thủ chính là người đàn ông đang cuồng nhiệt chiếm hữu cô đây.
Mật ngọt của tội lỗi thật sự rất đáng sợ. Nó khiến người ta đau đớn nhưng không thể buông tay. Giữa những cơn sóng tình cuộn trào, Hạ thấy mình như tan biến. Không còn Diệp Hạ kiến trúc sư, không còn Lan Chi bạn thân, chỉ có sự giao hòa đầy bản năng giữa hai kẻ đang phản bội lại cả thế giới.
Một lúc sau, khi mọi thứ lắng xuống, Quân nằm nghiêng, chống tay nhìn Hạ đang quấn mình trong lớp chăn mỏng. Anh khẽ vuốt ve bờ vai trần của cô, ánh mắt mang theo vẻ thỏa mãn tột cùng.
"Ngày mai... Chi rủ em đi chọn thiệp cưới đúng không?"
Hạ giật mình, sự thật lạnh lẽo dội vào đầu cô như một gáo nước đá. "Sao... sao anh biết?"
"Cô ấy nói với tôi." Quân cười nhạt, lấy một điếu thuốc châm lửa. "Hãy cứ đi đi. Cứ mỉm cười với cô ấy như em vẫn thường làm. Và hãy nhớ rằng, mỗi khi em nhìn vào đôi mắt cô ấy, em sẽ thấy hình bóng của tôi trong gương mặt mình."
Hạ quay đi, không để anh thấy đôi vai mình đang run lên vì nức nở. Cô nhận ra Trịnh Quân không chỉ yêu cô, anh ta đang dùng cô để thỏa mãn cái tôi ngạo mạn và ham muốn chinh phục những thứ cấm kỵ. Cô đã trở thành nô lệ của loại mật ngọt này, một loại độc dược mang tên "sự phản bội".
Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn lộng lẫy ánh đèn, nhưng trong căn phòng này, lương tâm của Hạ đã chính thức vụn vỡ thành ngàn mảnh, không cách nào hàn gắn lại được nữa.