Sự im lặng thường là dấu hiệu của một cơn bão lớn sắp sửa quét qua. Sau những đêm chìm đắm trong căn hộ dịch vụ, Diệp Hạ nhận ra mình đã hoàn toàn đánh mất quyền tự chủ. Cô không còn là người cầm lái cuộc đời mình; cô chỉ là một kẻ hành khách đang lao xuống dốc trên chiếc xe mà Trịnh Quân là người đạp ga.
Chương này đánh dấu bước ngoặt cuối cùng của Giai đoạn 1: Khi sự vụng trộm không còn là những cái chạm vô ý, mà trở thành một nhu cầu không thể kiểm soát, diễn ra ngay dưới mũi của người bị phản bội.
Tối thứ Bảy, Lan Chi tổ chức một buổi tiệc trà nhỏ tại căn hộ riêng của cô để trưng bày những mẫu thiệp cưới vừa mới in xong. Căn phòng tràn ngập hương thơm của nến thơm vani và những đóa hoa hồng trắng muốt – biểu tượng của sự thuần khiết mà Chi hằng tôn thờ.
"Hạ, cậu xem này, mẫu này có phải sang trọng hơn không?" Lan Chi hào hứng giơ tấm thiệp có in nổi tên Trịnh Quân & Lâm Lan Chi.
Hạ cầm tấm thiệp, cảm giác như những cạnh sắc của giấy đang cứa vào lòng bàn tay mình. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười: "Đẹp lắm Chi. Rất hợp với cậu."
Vừa lúc đó, tiếng lạch cạch của chìa khóa vang lên. Trịnh Quân bước vào, rũ bỏ lớp áo khoác mỏng còn vương hơi ẩm của sương đêm. Anh tiến lại gần, ôm hôn nhẹ lên má Lan Chi một cách thuần thục, nhưng ánh mắt anh lại bắn thẳng về phía Hạ – một ánh nhìn lạnh lùng, đầy chiếm hữu và mang theo dư vị của đêm hôm trước.
"Anh về rồi à? Hạ đang khen mẫu thiệp của chúng mình này." Lan Chi vui vẻ nói.
"Vậy sao?" Quân bước tới, đứng ngay sát cạnh Hạ để cùng nhìn vào xấp thiệp trên bàn. Cánh tay anh sượt nhẹ qua vai cô, một sự tiếp xúc cố ý khiến Hạ run lên bần bật. "Tôi cũng thấy nó rất đẹp. Nhưng có lẽ màu đỏ sẽ ấn tượng hơn màu trắng này, em thấy sao, Hạ?"
Hạ không dám ngẩng đầu. "Màu trắng... trang nhã hơn."
"Nhưng màu đỏ mới là màu của đam mê." Quân thì thầm, giọng anh thấp đến mức chỉ có Hạ đứng cạnh mới cảm nhận được độ rung trong không khí.
Đến nửa đêm, Lan Chi xin lỗi vì phải vào phòng làm việc để xử lý nốt email khẩn cấp cho ngân hàng. Cô hồn nhiên dặn dò: "Hạ ngồi chơi với anh Quân một lát nhé, mình xong ngay đây. Anh Quân, pha cho Hạ tách trà gừng nhé, nãy em thấy cậu ấy hơi xanh xao."
Khi cánh cửa phòng làm việc của Lan Chi khép lại, bầu không khí trong phòng khách lập tức thay đổi. Sự ấm áp của nến thơm bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Hạ vội vàng đứng dậy, định lấy túi xách ra về nhưng Quân đã nhanh hơn. Anh tóm lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô vào góc tối của hành lang dẫn ra ban công – nơi mà tầm mắt từ phòng làm việc của Lan Chi không thể chạm tới.
"Anh buông ra... cô ấy đang ở ngay kia!" Hạ thầm thì trong sự hoảng loạn tột độ.
"Cô ấy đang bận rộn với tương lai của chúng tôi, còn tôi thì chỉ bận rộn với em thôi." Quân ép cô vào tường, bóng tối bao trùm lấy cả hai.
Anh không cho cô cơ hội phản kháng. Nụ hôn của anh ập xuống, mang theo sự khao khát bị kìm nén suốt cả buổi tối. Đây là nụ hôn trong bóng tối đúng nghĩa – một sự giao thoa đầy tội lỗi diễn ra cách người vợ sắp cưới chỉ một bức tường mỏng. Hạ muốn hét lên, nhưng đôi môi anh đã khóa chặt mọi âm thanh. Cô cảm nhận được tiếng gõ bàn phím lạch cạch của Lan Chi vang lên từ phòng bên cạnh, hòa lẫn với tiếng thở dốc nồng nàn của Quân sát bên tai mình.
Sự tương phản đó khiến Hạ cảm thấy một sự hưng phấn bệnh hoạn trộn lẫn với nỗi nhục nhã ê chề. Bàn tay Quân luồn vào dưới lớp áo len của cô, mơn trớn làn da đang nổi da gà vì sợ hãi. Mỗi cái chạm của anh ở đây, trong ngôi nhà của Lan Chi, đều mang sức nặng của một sự hủy diệt.
"Nhìn tôi này." Quân ép cô mở mắt, nhìn vào bóng tối. "Em có nghe thấy tiếng cô ấy không? Cô ấy đang chuẩn bị cho một đám cưới sẽ không bao giờ trọn vẹn, vì em đã chiếm giữ linh hồn của chú rể rồi."
"Anh là đồ quỷ dữ..." Hạ nức nở, nhưng vòng tay cô lại siết chặt lấy cổ anh, đáp lại nụ hôn ấy bằng một sự tuyệt vọng khôn cùng.
Họ quấn lấy nhau trong bóng tối, nơi ranh giới giữa sự phản bội và khao khát đã hoàn toàn biến mất. Nụ hôn ấy nếm trải vị đắng của sự sợ hãi, vị mặn của nước mắt và vị ngọt lịm của loại mật độc không thể khước từ.
Cho đến khi tiếng ghế trong phòng làm việc chuyển động, báo hiệu Lan Chi sắp trở ra, Quân mới buông cô ra. Anh thản nhiên bước lại phía bàn trà, cầm tách trà gừng đã nguội lên như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hạ đứng trong bóng tối, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở và chỉnh lại vạt áo nhăn nhúm. Khi Lan Chi bước ra, thấy Hạ đứng dựa tường, cô ấy lo lắng hỏi: "Hạ, cậu sao thế? Đau đầu lắm à?"
Hạ nhìn bạn mình, rồi nhìn sang Quân – người đang điềm nhiên nhấp trà. Cô nhận ra rằng, kể từ khoảnh khắc này, mặt nạ của cô đã vĩnh viễn rạn nứt. Giai đoạn của sự khởi đầu đã kết thúc, và một chương mới đầy giông bão của sự nồng nàn vụng trộm chính thức bắt đầu.