MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVĩ Thanh Cho Một Người TìnhChương 1: Những Phím Đàn Lệch Nhịp

Vĩ Thanh Cho Một Người Tình

Chương 1: Những Phím Đàn Lệch Nhịp

1,039 từ · ~6 phút đọc

Trong không gian chật hẹp của phòng trà "Gác Cũ", mùi gỗ thông mục và khói thuốc bay lơ lửng, quyện vào những ánh đèn vàng vọt không đủ soi rõ mặt người. Dưới khán đài, những vị khách quen thuộc đang giữ một sự im lặng kỳ lạ, như thể họ biết rằng sau đêm nay, âm thanh của bộ ba này sẽ không bao giờ còn vẹn nguyên như thế nữa.

Gia Huy ngồi bên cây đàn piano cơ cũ kỹ, những ngón tay anh lướt nhẹ trên phím ngà đã ngả vàng, tạo ra những nốt nhạc dạo đầu dìu dặt, mang theo hơi thở của một buổi chiều Hà Nội chớm thu. Anh không nhìn khán giả, đôi mắt nửa nhắm nửa mở như đang chìm đắm vào một cõi riêng mà ở đó, chỉ có anh và những rung động tâm linh mà anh đang theo đuổi. Tiếng đàn của Huy điềm đạm, sạch sẽ đến mức người ta cảm thấy tâm hồn mình được gột rửa, nhưng cũng chính sự sạch sẽ ấy lại tạo ra một bức tường ngăn cách vô hình.

Đứng ngay trung tâm sân khấu, Quốc Đăng ôm cây Fender Stratocaster đỏ rực rỡ, đối lập hoàn toàn với vẻ tĩnh lặng của bạn mình. Anh không đợi Huy kết thúc phần dạo đầu mà bất ngờ chen vào một cú vuốt dây sắc lẹm. Tiếng guitar điện hú lên, một âm thanh chát chúa, đầy tính khiêu khích nhưng lại chứa đựng một nỗi khao khát không thể giấu giếm. Đăng chơi nhạc như thể đây là lần cuối cùng anh được thở. Mồ hôi thấm đẫm chiếc áo khoác da, đôi mắt anh rực cháy dưới ánh đèn, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía cánh gà, nơi có một dáng hình quen thuộc đang đứng đó.

Minh Diệp đứng khuất sau tấm màn nhung đỏ thẫm. Cô mặc một chiếc váy lụa trắng đơn giản, mái tóc dài buông xõa che bớt gương mặt thanh tú nhưng mỏi mệt. Cô đứng giữa hai luồng âm thanh đối lập: một bên là dòng suối mát lành, xa xăm của Huy, một bên là ngọn lửa cuồng nhiệt, thiêu đốt của Đăng. Diệp biết, những bản nhạc họ đang chơi tối nay đều dành cho cô, nhưng chúng giống như những sợi dây siết chặt lấy hơi thở cô hơn là sự vỗ về. Cô yêu Huy, yêu cái cách anh đối đãi với thế giới bằng sự bao dung, nhưng cô cũng sợ sự bao dung đó — nó giống như một bầu trời quá rộng lớn mà cô mãi chẳng thể tìm thấy một chỗ trú chân ấm áp.

"Ông chơi nhanh quá, Đăng," Huy khẽ nói, môi gần như không cử động, chỉ có những ngón tay vẫn giữ nhịp piano đều đặn như một chiếc máy đếm nhịp vô hồn.

Đăng cười nhạt, tay phải quạt mạnh vào dây đàn, tạo ra một hợp âm thứ đầy u uất: "Nhạc của ông chậm quá, Huy ạ. Cứ như thể ông đang viết cho một người đã khuất, chứ không phải cho người đang đứng ngay kia."

Cả hai cùng nhìn về phía cánh gà. Diệp lùi lại một bước, bóng tối nuốt chửng lấy cô. Trái tim cô thắt lại khi nghe tiếng đàn của họ bắt đầu tranh chấp. Đó không còn là sự hòa hợp của ban nhạc The Vibe lừng lẫy một thời, mà là một cuộc chiến không tuyên bố. Tiếng guitar của Đăng bắt đầu lấn át, tiếng trống của tay trống hỗ trợ phía sau cũng trở nên dồn dập hơn để đuổi theo sự nổi loạn của anh. Trong khi đó, Huy vẫn kiên trì với những nốt trầm, anh không cố gắng tranh giành, anh chỉ đơn giản là để mặc cho sự hỗn loạn của Đăng bao vây mình.

Khi bản nhạc kết thúc bằng một tiếng ngân dài đau đớn của cây guitar điện, cả phòng trà lặng đi trong vài giây trước khi những tràng pháo tay vang lên. Huy đứng dậy, cúi chào một cách lịch thiệp rồi lặng lẽ rời sân khấu trước. Anh không tìm Diệp, anh đi thẳng ra phía ban công, nơi có mùi hoa sữa nồng nàn và tiếng gió rít qua những khe cửa.

Đăng không đi theo Huy. Anh đứng lại trên sân khấu, thở dốc, đôi tay vẫn còn run lên vì dư chấn của những nốt nhạc cao trào. Anh nhìn thấy Diệp đang bước ra từ phía sau cánh gà, tay cầm một chai nước khoáng đưa cho anh. Đăng nhận lấy chai nước, nhưng cái anh nắm lấy lại là đôi tay gầy gò của cô.

"Em thấy tối nay thế nào?" Đăng hỏi, giọng khản đặc.

Diệp nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của anh, rồi nhìn về phía bóng lưng của Huy đang mờ dần ngoài ban công. Cô khẽ rút tay lại, giọng nói mỏng manh như sương: "Nhạc của hai anh... tối nay buồn quá. Nó giống như một lời chia tay hơn là một đêm kỷ niệm."

Đăng im lặng. Anh biết cô nói đúng. Trong âm nhạc, người ta không thể nói dối. Huy đã không còn ở đây, dù anh ta vẫn đang đứng cách họ chỉ vài mét. Huy đã mang tâm hồn mình đi đến một vùng cao nguyên xa xôi nào đó, nơi chỉ có tiếng chuông chùa và sự tĩnh lặng tuyệt đối, bỏ mặc Diệp lại với những nốt nhạc dở dang. Và Đăng, với sự ích kỷ của một gã nghệ sĩ si tình, đang cố gắng dùng chính những nốt nhạc ấy để lấp đầy khoảng trống mà bạn mình để lại.

Đêm Hà Nội hôm ấy trở gió. Dưới hiên nhà "Gác Cũ", ba con người, ba tâm hồn vốn dĩ là một khối thống nhất, nay đã bắt đầu xuất hiện những vết rạn đầu tiên. Những vết rạn mà ngay cả những bản tình ca ngọt ngào nhất cũng không còn đủ sức để hàn gắn. Vĩ thanh của một thời huy hoàng đã bắt đầu vang lên, báo hiệu cho một cuộc hành trình đầy đau đớn mà cả ba đều không thể quay đầu.