Nắng Sài Gòn những ngày cuối năm không gắt, nó trải một lớp mật vàng óng lên những dãy hành lang cũ kỹ của một chung cư thời Pháp. Đó là buổi quay MV quan trọng nhất trong sự nghiệp của The Vibe – bản ballad mang tên "Khúc Ca Cho Kẻ Mộng Mơ".
Gia Huy ngồi ở góc hành lang, chiếc áo sơ mi linen trắng hơi nhăn, đôi mắt anh chăm chú nhìn vào những trang bản thảo đầy những nốt nhạc được sửa đi sửa lại bằng bút chì. Anh vốn không thích sự ồn ào của đoàn quay phim, càng không thích việc âm nhạc của mình phải được minh họa bằng những hình ảnh rập khuôn. Đối với Huy, âm nhạc là để nghe bằng tâm hồn, chứ không phải để xem bằng mắt.
"Huy, chuẩn bị vào cảnh quay chung với mẫu chính nhé!" – Tiếng anh đạo diễn vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
Huy ngẩng đầu lên, định buông một lời từ chối khéo léo thì bỗng dưng, mọi âm thanh của đoàn phim như lùi xa vào một khoảng không vô định. Từ phía cầu thang xoắn ốc, một cô gái bước lên. Cô mặc chiếc váy hoa nhí đơn giản, đôi giày búp bê cũ chạm khẽ vào nền gạch bông tạo nên những tiếng động thật khẽ. Đó là Minh Diệp.
Cô không có vẻ đẹp sắc sảo hay lộng lẫy theo kiểu những người mẫu mà Huy từng gặp. Ở Diệp toát ra một thứ ánh sáng trong trẻo, mỏng manh như sương sớm. Khi cô nhìn thấy Huy, cô khẽ mỉm cười, đôi mắt to tròn lấp lánh sự ngưỡng mộ lẫn chút rụt rè.
"Chào anh Huy... Em là Minh Diệp. Em rất thích bản phối tiếng đàn bầu trong bài này của anh." – Cô nói, giọng nhẹ và ấm đến mức Huy cảm thấy một nốt nhạc lạ lẫm vừa rung lên trong lồng ngực mình.
Huy đứng hình mất vài giây. Lần đầu tiên, có một người phụ nữ không khen vẻ ngoài lãng tử của anh, mà lại nhắc đến một chi tiết nhỏ nhặt nhất trong âm nhạc của anh – thứ mà anh đã thức trắng nhiều đêm để trau chuốt.
Cùng lúc đó, Quốc Đăng bước tới, tay xách theo cây Fender và nụ cười ngạo nghễ thường trực. Đăng dừng lại ngay cạnh Huy, ánh mắt anh va vào Diệp và ngay lập tức, vẻ cợt nhả trên mặt anh biến mất. Nếu với Huy, Diệp là một nốt nhạc thanh tao, thì với Đăng, cô là một tia sét đánh thẳng vào tâm trí vốn dĩ đang nổi loạn của anh.
"Chào người đẹp. Tôi là Đăng – tay guitar sẽ làm cháy cả cái MV này. Rất vui được hợp tác!" – Đăng chìa tay ra, giọng nói hào sảng nhưng đôi mắt lại dán chặt vào gương mặt cô không rời.
Diệp khẽ bắt tay Đăng, nhưng ánh mắt cô vẫn kín đáo liếc về phía Huy. Buổi quay phim bắt đầu.
Trong những khung hình, Huy và Diệp được sắp xếp ngồi cạnh nhau bên một chiếc piano điện. Đạo diễn yêu cầu Huy phải thể hiện sự đắm đuối, nhưng anh lại vụng về như một đứa trẻ lần đầu chạm vào tình yêu. Anh chỉ dám lướt những phím đàn không âm thanh, hơi thở anh trở nên dồn dập khi mùi hương trà xanh thanh khiết từ mái tóc cô phảng phất qua.
Đứng từ xa, sau ống kính máy quay, Quốc Đăng tựa lưng vào tường, tay bóp nát chiếc lon nước rỗng. Anh nhìn cái cách Huy lúng túng và cái cách Diệp nhìn Huy bằng sự dịu dàng vô hạn. Đăng hiểu Huy – gã bạn thân của anh là một thiên tài, nhưng là một thiên tài cô độc và vụng về với thế giới thực. Đăng tự hỏi, một người mỏng manh như Diệp liệu có đủ sức chịu đựng được sự tĩnh lặng đến tàn nhẫn của Huy hay không?
"Cắt! Tốt lắm!"
Buổi quay kết thúc khi ánh hoàng hôn đổ bóng dài xuống cư xá. Đoàn phim bắt đầu dọn dẹp, nhưng ba người họ vẫn đứng lại đó, giữa cái ranh giới của công việc và những cảm xúc bắt đầu nảy mầm.
"Diệp này, tối nay ban nhạc có buổi tập ở studio, em muốn qua nghe không?" – Huy bất ngờ lên tiếng, một lời mời mà chính anh cũng không tin mình đã thốt ra.
Diệp ngước lên, đôi mắt sáng rực: "Em có thể sao?"
Đăng nhanh chóng chen vào, khoác vai Huy nhưng ánh mắt lại hướng về Diệp: "Tất nhiên rồi! Để tôi dẫn đường cho người đẹp. Huy nó hay đi lạc trong mấy nốt nhạc lắm, có khi dẫn em vào tận tu viện cũng nên."
Cả ba cùng cười, nhưng trong tiếng cười ấy, mỗi người đều mang một tâm tư riêng. Huy cảm thấy cuộc đời mình vừa xuất hiện một giai điệu mới mà anh chưa biết cách đặt tên. Diệp cảm thấy mình vừa bước vào một thế giới đầy mê hoặc. Còn Đăng, anh cảm thấy lồng ngực mình bắt đầu âm ỉ một cơn đau – cơn đau của một kẻ bắt đầu thèm khát thứ ánh sáng không thuộc về mình.
Hà Nội hôm ấy bắt đầu lên đèn. Ba bóng hình đổ xuống mặt đường, bắt đầu một bản giao hưởng định mệnh mà ở đó, mỗi nốt nhạc đều được viết bằng cả sự chân thành lẫn sự phản bội âm thầm.