MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVĩ Thanh Cho Một Người TìnhChương 3: Tri Kỷ Hay Đối Thủ

Vĩ Thanh Cho Một Người Tình

Chương 3: Tri Kỷ Hay Đối Thủ

1,146 từ · ~6 phút đọc

Trong thế giới nghệ sĩ đầy rẫy những cái tôi hào nhoáng và những sự đố kỵ ngầm, tình bạn giữa Gia Huy và Quốc Đăng từng được coi là một thứ "hợp âm tuyệt đối". Họ gặp nhau năm mười chín tuổi tại một nhạc viện ở Hà Nội. Huy lúc đó là cậu sinh viên khoa piano có đôi mắt mơ màng, luôn bị nhắc nhở vì tội dám "phá nốt" trong những bản nhạc cổ điển mẫu mực để chèn vào những âm hưởng dân gian lạ lẫm. Còn Đăng là gã sinh viên khoa guitar điện lêu nghê, thường xuyên bị kỷ luật vì mang rượu vào phòng tập và chơi Rock giữa đêm khuya.

Họ gắn kết với nhau không phải vì sự tương đồng, mà vì sự bù đắp. Tiếng piano của Huy là mặt hồ tĩnh lặng, còn tiếng guitar của Đăng là viên đá ném xuống mặt hồ đó để tạo ra những vòng sóng bão táp.

"Này Huy, ông viết nhạc thì hay đấy, nhưng nó sạch quá. Nó thiếu cái vị chát của đời," Đăng vừa nói vừa búng một điếu thuốc, khói trắng bay lơ lửng trong studio chật hẹp, nơi cách âm bằng những vỉ trứng gà cũ kỹ.

Huy không ngước mắt lên khỏi phím đàn, anh mỉm cười, một nụ cười bao dung như thường lệ: "Ông thì lại quá nhiều lửa. Lửa to quá đôi khi chỉ thấy tro tàn chứ chẳng thấy hơi ấm đâu."

Thế rồi họ thành lập The Vibe. Những ngày đầu, cả hai chia nhau ổ bánh mì khô khốc để dành tiền thuê studio. Đã có những đêm đông Hà Nội rét mướt, họ ngồi trên sân thượng một khu cư xá cũ, chỉ có một cây đàn thùng và một chai rượu rẻ tiền. Huy gảy một giai điệu dân ca điệu thức oán, Đăng lại dùng guitar solo theo âm hưởng Blues dồn dập. Trong phút giây đó, không có danh vọng, không có showbiz, chỉ có hai tâm hồn trẻ tuổi khao khát dùng âm nhạc để thay đổi thế giới.

Đăng từng tuyên bố với cả thế giới rằng: "Nếu không phải là Huy viết nhạc, tôi sẽ không bao giờ cầm đàn." Và Huy cũng đáp lại bằng sự tin tưởng tuyệt đối: "Nhạc của tôi chỉ có Đăng mới hiểu được nốt lặng giữa các khuông nhạc nằm ở đâu."

Nhưng, bản giao hưởng ấy bắt đầu xuất hiện những tạp âm kể từ khi Minh Diệp bước chân vào studio của họ.

Chiều hôm đó, Diệp đến đúng như lời hẹn. Cô ngồi thu mình trên chiếc ghế sofa da đã sờn rách ở góc phòng. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn sợi đốt hắt lên gương mặt cô, tạo nên một vẻ đẹp vừa hư ảo vừa gần gũi. Huy mải mê điều chỉnh những nốt nhạc trên phần mềm thu âm, anh thỉnh thoảng quay lại mỉm cười với cô, một nụ cười hiền lành nhưng lại thiếu đi sự vồ vập cần có của một người đàn ông đang yêu.

Ngược lại, Đăng đứng ở trung tâm phòng thu, anh chơi guitar điên cuồng hơn hẳn mọi ngày. Những cú bend dây cao vút, những kỹ thuật hòa âm phức tạp được anh phô diễn như một con công đang xòe bộ lông rực rỡ để thu hút sự chú ý. Mỗi khi kết thúc một đoạn solo khó, Đăng lại liếc nhìn về phía góc phòng, hy vọng bắt gặp một ánh mắt thán phục từ Diệp.

Nhưng Diệp lại chỉ nhìn chăm chú vào bóng lưng của Huy. Cô nhìn cách anh vuốt lại mái tóc dài, nhìn cách anh kiên nhẫn sửa từng nốt nhạc nhỏ xíu cho đến khi hoàn hảo. Trong mắt cô, sự điềm tĩnh của Huy là một bến đỗ, còn sự ồn ào của Đăng chỉ là một cơn gió thoảng qua.

"Nghỉ tí đi Đăng, ông đánh nát cả dây đàn rồi kìa," Huy lên tiếng, phá vỡ bầu không khí đặc quánh sự phô trương của bạn mình.

Đăng đặt cây đàn xuống, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Anh bước đến gần Diệp, cố tình phớt lờ Huy: "Em thấy sao? Tiếng guitar điện có làm em đau đầu không?"

Diệp nhẹ nhàng lắc đầu, nụ cười của cô dịu dàng nhưng có phần giữ kẽ: "Anh chơi hay lắm. Nhưng em thích đoạn nhạc anh Huy vừa sửa hơn, nó có cảm giác... như tiếng lòng của một người đang chờ đợi ai đó."

Trái tim Đăng hẫng đi một nhịp. Đó không phải là một nốt nhạc sai, mà là một sự lệch tông hoàn toàn trong cảm xúc. Anh nhìn sang Huy, người vẫn đang bận rộn với chiếc máy tính, chẳng mảy may để ý đến cuộc đối thoại vừa rồi. Sự vô tư của Huy lúc này lại khiến Đăng cảm thấy tức giận. Tại sao một người có được báu vật trong tay lại có thể thờ ơ đến thế?

Tối hôm đó, sau khi tiễn Diệp về, Đăng quay lại studio. Huy vẫn còn ở đó, anh đang thắp một nén hương trầm, làn khói mảnh khảnh bay lên che khuất gương mặt anh.

"Huy này, ông có thực sự yêu Diệp không?" Đăng hỏi, giọng anh trầm xuống, không còn vẻ ngông cuồng thường ngày.

Huy im lặng hồi lâu, anh nhìn vào đốm lửa đỏ li ti trên nén hương: "Diệp là một cô gái tốt. Cô ấy hiểu nhạc của tôi."

"Tôi hỏi là ông có yêu cô ấy không, chứ không phải cô ấy có hiểu nhạc ông không!" Đăng gắt lên.

Huy quay lại, ánh mắt anh tĩnh lặng như mặt nước hồ thu, sâu thẳm và khó đoán: "Với tôi, âm nhạc và tình yêu không thể tách rời. Nếu cô ấy hiểu nhạc của tôi, nghĩa là cô ấy đã ở trong tim tôi rồi. Ông lo cho tôi quá đấy, Đăng."

Huy bước ra khỏi phòng, để lại Đăng đứng một mình trong không gian nồng mùi hương trầm và khói thuốc. Đăng cầm cây guitar lên, định chơi một bản nhạc mạnh để giải tỏa, nhưng đôi tay anh bỗng chốc trở nên run rẩy. Anh nhận ra một sự thật cay đắng: Anh không chỉ ngưỡng mộ tài năng của Huy, mà anh còn bắt đầu thèm khát cả người phụ nữ đang sưởi ấm tâm hồn của bạn mình.

Một sự rạn nứt vô hình đã hình thành. Họ vẫn là tri kỷ trên sân khấu, nhưng phía sau cánh gà, vị trí của mỗi người đã bắt đầu thay đổi. Trong khi Huy đang mải mê tìm kiếm những âm thanh thoát tục, thì Đăng lại bắt đầu lún sâu vào một thứ tình cảm trần trụi và đầy tội lỗi. Bản tình ca của họ, từ đây, đã bắt đầu lỗi nhịp.