MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVĩ Thanh Cho Một Người TìnhChương 4: Bản Tình Ca Cho Nàng Thơ

Vĩ Thanh Cho Một Người Tình

Chương 4: Bản Tình Ca Cho Nàng Thơ

968 từ · ~5 phút đọc

Phòng thu vào lúc hai giờ sáng bao trùm trong một thứ ánh sáng xanh mờ ảo từ các bảng điều khiển điện tử. Mùi cà phê nguội ngắt quyện với mùi trầm hương đặc trưng luôn tỏa ra từ góc bàn làm việc của Gia Huy. Đây là khoảng thời gian Huy yêu thích nhất, khi thế giới bên ngoài đã ngủ say, chỉ còn lại những tần số âm thanh thuần khiết nhất nhảy múa trong tai nghe.

Huy ngồi bất động trước phím đàn piano, đôi mắt nhắm nghiền. Anh đang hoàn thiện những nốt nhạc cuối cùng của một bản ballad mà anh đã âm thầm ấp ủ từ cái ngày gặp Minh Diệp ở chung cư cũ. Bản nhạc mang tên "Hướng Dương Trong Mưa".

Quốc Đăng nằm dài trên chiếc ghế sofa da, một tay gác lên trán, một tay vẫn hờ hững đặt trên cần đàn guitar điện. Anh không ngủ, anh đang quan sát Huy qua kẽ tay. Đăng thấy cách bạn mình khẽ mỉm cười khi gõ xuống một hợp âm Major 7 dịu dàng, và anh cảm thấy tim mình thắt lại. Đăng biết, đó là nụ cười dành cho một người phụ nữ.

"Xong rồi," Huy khẽ nói, tháo tai nghe ra. Anh quay sang Đăng, ánh mắt sáng lấp lánh sự hưng phấn hiếm hoi. "Đăng, dậy đi. Ông giúp tôi thử bản này. Tôi muốn tiếng guitar điện của ông phải thật mỏng, thật nhẹ, như tiếng gió rít qua khe cửa trong một ngày mưa."

Đăng ngồi bật dậy, uể oải cầm đàn nhưng trong lòng là một cơn sóng dữ. "Lại viết cho cô ấy à?"

Huy không trả lời trực tiếp, anh chỉ lướt phím dạo đầu. Giai điệu vang lên thanh thoát, mang theo hơi thở của sự chở che và lòng trắc ẩn. Huy bắt đầu hát, giọng anh trầm ấm, mang chút khàn đặc của kẻ thức đêm:

"Em là đóa hướng dương tìm về phía không nắng... Tôi là cơn mưa rào giấu lệ vào trong..."

Đăng bắt đầu đệm đàn. Nhưng mỗi nốt nhạc anh đánh ra đều mang theo một sự giằng xé. Huy muốn nó nhẹ nhàng, nhưng ngón tay Đăng cứ vô thức nhấn mạnh vào dây đàn, tạo ra những âm thanh rung động (vibrato) đầy đau đớn. Đăng đang phải chơi một bản nhạc tôn vinh tình yêu của bạn thân dành cho người phụ nữ mà chính anh cũng đang khao khát. Mỗi khuông nhạc đối với Đăng lúc này giống như một lời tự thú đầy nghiệt ngã.

"Không, Đăng. Đoạn này ông phải đánh thoát xác hơn một chút. Đừng quá nặng nề," Huy dừng lại, chỉnh sửa.

"Tôi không đánh nhẹ được, Huy ạ," Đăng gắt gỏng, ném phím gảy xuống bàn. "Nhạc của ông lúc nào cũng muốn thoát tục, muốn bao dung. Nhưng ông có hiểu Diệp không? Cô ấy là phụ nữ, cô ấy cần sự nồng cháy, cần người ôm lấy cô ấy chứ không phải ngồi đó viết nhạc về cô ấy như một bức tượng Phật!"

Huy sững người. Anh nhìn bạn mình, đôi mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng sâu thẳm trong đó đã có một chút gợn sóng. "Ông đang nói về âm nhạc, hay đang nói về tôi?"

Không gian phòng thu bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Đăng định nói gì đó, định gào lên rằng anh đã thấy Diệp cô đơn thế nào khi Huy mải mê với những chuyến đi tìm cảm hứng đơn độc, nhưng anh kịp dừng lại. Anh không có tư cách.

Đúng lúc đó, cửa phòng thu khẽ mở. Minh Diệp bước vào với hai túi đồ ăn đêm. Cô trông mệt mỏi nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ khi thấy cả hai.

"Em có làm phiền hai anh không?" Diệp hỏi, đặt túi đồ lên bàn.

Huy đứng dậy, nắm lấy tay cô – một cử chỉ hiếm hoi anh thể hiện trước mặt người khác. "Em đến đúng lúc lắm. Anh vừa viết xong bài cho em. Nghe thử nhé?"

Diệp ngồi xuống cạnh Huy bên phím đàn. Huy bắt đầu chơi lại bài hát đó. Lần này, không cần Đăng đệm, chỉ có tiếng piano và giọng hát của Huy. Diệp lắng nghe, đôi mắt cô dần nhòa lệ. Cô cảm nhận được tình yêu của Huy, một tình yêu rộng lớn, thanh khiết nhưng... quá xa xôi. Cô ở ngay cạnh anh, nhưng lại cảm thấy bản nhạc này giống như một lời hồi tưởng hơn là hơi ấm thực tại.

Ở góc tối, Quốc Đăng lặng lẽ cầm cây đàn đi ra ngoài ban công. Anh châm một điếu thuốc, nhìn xuống con phố Sài Gòn lặng thầm dưới ánh đèn đường. Tiếng piano từ bên trong vẫn vọng ra, thanh thản và cao thượng. Đăng cầm đàn, anh không chơi theo giai điệu của Huy nữa. Anh chơi một hợp âm nghịch tai, một tiếng hú dài của guitar điện bị nén lại trong sự im lặng của đêm đen.

Đăng nhận ra, bản tình ca của Huy hoàn hảo đến mức đáng sợ. Và chính sự hoàn hảo ấy sẽ là thứ đẩy Diệp về phía anh – một gã đầy khiếm khuyết nhưng sẵn sàng cháy rụi cùng cô.

Sáng hôm đó, bản demo của "Hướng Dương Trong Mưa" hoàn thành. Nó nhanh chóng trở thành một hiện tượng, đưa tên tuổi The Vibe lên một tầm cao mới. Nhưng đằng sau những tràng pháo tay của khán giả, là ba trái tim đã bắt đầu đập những nhịp lạc nhau. Huy hạnh phúc với lý tưởng, Diệp hạnh phúc trong sự cô đơn, và Đăng... Đăng bắt đầu viết bản nhạc của riêng mình, bản nhạc mang tên "Layla" phiên bản Việt, dành cho người phụ nữ của bạn thân.