MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVĩ Thanh Cho Một Người TìnhChương 5: Ánh Mắt Lạc Nhịp

Vĩ Thanh Cho Một Người Tình

Chương 5: Ánh Mắt Lạc Nhịp

1,044 từ · ~6 phút đọc

Ánh đèn sân khấu rực rỡ và tiếng hò reo của hàng ngàn khán giả tại sân vận động dường như bị đẩy lùi ra sau một bức màn sương mỏng khi Quốc Đăng đứng ở góc khuất của cánh gà. Tour diễn xuyên Việt của The Vibe đang ở giai đoạn rực rỡ nhất, nhưng bên trong lòng nó, những nốt nhạc đã bắt đầu rạn vỡ.

Đăng nhìn ra sân khấu. Ở đó, Gia Huy đang ngồi bên cây piano điện, ánh sáng trắng xanh đổ xuống mái tóc hơi dài, khiến anh trông như một vị thánh đang thuyết giảng bằng âm thanh. Huy đang chơi bản "Hướng Dương Trong Mưa". Tiếng đàn trong trẻo đến mức tàn nhẫn. Ngay phía dưới hàng ghế VIP, Minh Diệp đang ngồi đó. Cô nhìn Huy bằng ánh mắt tôn thờ, nhưng đôi vai cô khẽ run lên khi cơn gió đêm của Đà Lạt tràn qua khán đài.

Huy quá mải mê với bản nhạc của chính mình. Anh nhắm mắt, môi nở nụ cười thanh thản, tâm hồn đã bay tận đâu đó trên những đỉnh núi mờ sương mà anh vừa đi thực tế về. Anh không thấy người phụ nữ của mình đang lạnh.

Đăng không chịu nổi cảnh tượng đó. Anh vứt điếu thuốc đang cháy dở, cầm cây guitar và bước ra sân khấu sớm hơn kịch bản năm giây.

Một cú bend dây xé toạc bầu không khí yên bình của tiếng piano. Khán giả ồ lên kinh ngạc trước sự thay đổi đột ngột của tiết tấu. Huy hơi mở mắt, thoáng chút ngạc nhiên nhìn bạn mình, nhưng rồi anh lại mỉm cười, một nụ cười bao dung như muốn nói: "Cứ chơi đi, tôi sẽ làm nền cho ông." Chính cái sự bao dung đó mới là thứ khiến Đăng phát điên.

Đăng tiến về phía sát mép sân khấu, ngay phía trên chỗ Diệp ngồi. Anh không nhìn khán giả, anh nhìn thẳng vào mắt cô. Tiếng guitar điện của anh gào thét, không còn là tiếng gió rít nhẹ nhàng như Huy yêu cầu, mà là một cơn bão nhiệt đới dữ dội. Đăng dùng tiếng đàn để nói điều mà Huy chưa bao giờ nói: "Hãy nhìn tôi đây! Tôi đang ở đây, cháy rụi vì em, chứ không phải đang bay lơ lửng trên mây như gã đàn ông bên cạnh em!"

Diệp ngẩng đầu lên. Trong một khoảnh khắc, ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, bị kẹp giữa tiếng piano tĩnh lặng và tiếng guitar bão bùng. Cô khựng lại. Cô thấy trong mắt Đăng không chỉ có sự ngông cuồng của một ngôi sao, mà là một nỗi đau đớn đến tận cùng, một sự khẩn thiết của một kẻ đang chết đuối. Trái tim cô lỗi nhịp. Đó không phải là cái lỗi nhịp êm đềm khi nghe nhạc của Huy, mà là một cú sốc điện khiến cô bàng hoàng.

Đêm hôm đó, sau khi buổi diễn kết thúc, ban nhạc trở về khách sạn cổ kính nằm giữa rừng thông. Huy thông báo anh sẽ ở lại Đà Lạt thêm một tuần để tìm cảm hứng tâm linh tại một thiền viện trên đỉnh Langbiang, anh muốn Diệp và Đăng về Sài Gòn trước.

"Em có thể ở lại với anh không?" Diệp khẽ hỏi, tay nắm lấy gấu áo linen của Huy trong hành lang vắng.

Huy quay lại, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, hơi thở anh thoang thoảng mùi trà và trầm hương: "Anh cần sự tĩnh lặng tuyệt đối, Diệp ạ. Ở đây lạnh lắm, em về phố sẽ tốt hơn. Anh sẽ sớm có những bản nhạc mới dành cho em."

Anh buông tay cô ra, quay lưng bước về phòng với tập bản thảo trên tay. Sự dịu dàng của anh lúc này giống như một lưỡi dao mỏng sắc lẹm, cắt đứt chút hy vọng cuối cùng về một sự che chở thực thụ.

Diệp đứng lặng người giữa hành lang hun hút gió. Cô không khóc, nhưng nỗi cô đơn thấm vào da thịt cô nhanh hơn cả cái lạnh của Đà Lạt.

"Hắn ta là một thiên tài, nhưng hắn không phải là một người đàn ông."

Giọng nói khàn đặc vang lên phía sau. Quốc Đăng đang tựa lưng vào tường gỗ, tay cầm chai rượu vang đã vơi một nửa. Ánh đèn vàng của khách sạn khiến gương mặt anh càng thêm gai góc và u buồn.

"Anh đừng nói vậy về Huy. Anh ấy yêu em theo cách của anh ấy," Diệp yếu ớt phản kháng.

Đăng bước lại gần, hơi rượu quyện với mùi khói thuốc và mùi da thuộc từ chiếc áo khoác bao vây lấy cô. Anh không chạm vào cô, nhưng khoảng cách giữa họ chỉ còn tính bằng centimet.

"Cách của hắn là bỏ rơi em giữa rừng thông lạnh lẽo này để đi tìm một thứ chân lý xa xôi? Cách của hắn là biến em thành một pho tượng để thờ phụng trong âm nhạc chứ không phải một người phụ nữ cần được sưởi ấm?"

Đăng đột ngột đưa tay lên, áp lòng bàn tay nóng rực của mình vào gò má đang lạnh ngắt của Diệp. Cô giật mình, định lùi lại nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn.

"Đừng nhìn hắn nữa, Diệp. Nhìn tôi này," Đăng thì thầm, giọng anh rung lên vì một sự khao khát đã bị kìm nén quá lâu. "Tôi không có chân lý, tôi cũng chẳng có sự bao dung. Tôi chỉ có một trái tim đang cháy rụi và một cây đàn sẵn sàng gào thét vì em cho đến khi dây đàn đứt đoạn. Hãy nhìn tôi..."

Diệp nhìn vào mắt Đăng, và lần đầu tiên cô thấy sợ hãi – không phải sợ anh, mà sợ chính sự rung động đang trỗi dậy trong lòng mình. Cô thấy một ngọn lửa đang mời gọi cô bước vào để được sưởi ấm, dù cô biết cái giá phải trả có thể là sự thiêu rụi tất cả: tình yêu, tình bạn và cả nhân cách của họ.

Tiếng gió rít qua khe cửa sổ hành lang như một nốt nhạc Feedback chát chúa, kéo dài mãi không dứt.