Sáng hôm sau, bầu trời Sài Gòn sau cơn mưa ráo hoảnh, xanh ngăn ngắt một cách vô tình. Trong phòng tập của ban nhạc The Vibe, không khí đặc quánh sự căng thẳng dù chưa ai cất lời. Gia Huy đang ngồi bệt dưới sàn, tỉ mỉ lau từng phím đàn piano điện bằng một mảnh khăn lụa trắng. Anh trông thanh sạch và điềm nhiên, như thể cơn bão lòng của Minh Diệp và Quốc Đăng đêm qua chưa từng chạm được đến gấu áo sơ mi linen của anh.
"Ông đến muộn," Huy nói, không ngẩng đầu lên khi nghe tiếng bước chân nặng nề của Đăng bước vào.
Đăng không đáp. Anh quăng bao đàn guitar xuống ghế sofa một cách thô bạo. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt vằn tia máu đỏ và mùi whisky vẫn còn bảng lảng quanh người. Anh nhìn bóng lưng của Huy – cái bóng lưng tĩnh tại đến mức khiến người ta muốn đập phá một thứ gì đó để xem nó có biết đau hay không.
"Đêm qua tôi viết được một đoạn mới," Đăng nói, giọng khàn đặc. "Huy, tôi muốn ông nghe thử. Có lẽ đây là thứ âm nhạc thật nhất mà tôi từng chạm vào."
Huy dừng tay lau đàn, khẽ mỉm cười: "Tốt thôi. Sự sáng tạo thường nảy mầm từ những đêm không ngủ mà."
Minh Diệp bước vào ngay lúc đó. Cô mặc một chiếc váy hoa nhí giản dị, nhưng gương mặt được trang điểm kỹ để che đi quầng thâm. Ánh mắt cô chạm phải Đăng – một cái nhìn tóe lửa và đầy tội lỗi – rồi nhanh chóng lảng tránh sang phía Huy. Cô lặng lẽ ngồi xuống góc phòng, sắm vai một nàng thơ ngoan ngoãn, nhưng trái tim cô đang đập những nhịp phách lạc điệu bên dưới lồng ngực.
"Bắt đầu đi," Huy ra hiệu.
Đăng cắm dây guitar vào amply. Một tiếng feedback hú dài chói tai vang lên khiến Diệp giật mình bịt tai lại. Anh không thèm điều chỉnh, cứ thế dồn lực vào những ngón tay.
Bản nhạc "Nắng Muộn" vang lên. Nhưng lần này, nó không còn là bản ballad day dứt ở quán cafe cũ. Nó là một con quái thú bị thương. Đăng không đánh nhạc, anh đang cào xé những sợi dây đàn. Tiếng guitar điện sắc lạnh như mảnh kính vỡ rạch vào không gian tĩnh lặng của phòng tập. Những nốt cao chót vót bị bẻ cong (bend) một cách tàn nhẫn, nghe như tiếng ai đó đang gào khóc trong tuyệt vọng.
Huy ban đầu vẫn giữ vẻ điềm nhiên, tay đặt nhẹ trên phím piano định hòa âm theo. Nhưng rồi ngón tay anh khựng lại. Anh là một thiên tài, và anh nhận ra ngay lập tức: Đây không phải là âm nhạc nghệ thuật thông thường. Đây là một lời tự sự trần trụi.
Tiếng đàn của Đăng như một bàn tay thô bạo lột trần mọi lớp mặt nạ. Nó nói về một tình yêu vụng trộm, về nỗi khao khát đến điên cuồng người phụ nữ đang ngồi trong góc phòng kia, và về sự căm phẫn dành cho kẻ đang sở hữu nàng mà không biết trân trọng. Mỗi cú dập dây của Đăng như một lời thú tội: "Tôi yêu cô ấy! Tôi yêu cô ấy ngay trước mắt ông!"
Diệp run rẩy, cô thấy mình như bị lôi ra giữa quảng trường ánh sáng. Cô nhìn Huy, hy vọng anh sẽ đứng dậy, sẽ giận dữ, sẽ đập bàn và bảo Đăng dừng lại. Nhưng không.
Gia Huy ngồi im như một bức tượng đá. Anh nhắm mắt lại, đầu hơi nghiêng, lắng nghe từng rung động mãnh liệt nhất của tiếng đàn. Khi nốt nhạc cuối cùng của Đăng tan dần vào hư không, để lại một khoảng lặng buốt giá, Huy vẫn không mở mắt.
"Đăng này," Huy khẽ nói, giọng anh vẫn thấp và đều. "Tiếng đàn của ông... nó đau quá. Nó không còn là tiếng đàn nữa, nó là một tiếng thét."
Đăng đứng thở dốc, mồ hôi vã ra trên trán dù phòng máy lạnh. Anh nhìn thẳng vào Huy, môi run run, lời thú nhận đã lên đến tận cổ họng: "Huy, tôi yêu Diệp. Tôi đã phản bội ông."
Nhưng Huy đã cắt ngang bằng một hành động kỳ lạ. Anh đứng dậy, bước đến bên Đăng, đặt tay lên vai người bạn thân nhất của mình.
"Tôi hiểu rồi," Huy thì thầm, ánh mắt anh nhìn Đăng đầy sự thấu cảm đến mức khiến Đăng thấy rùng mình. "Ông đang bị mắc kẹt. Bản nhạc này... nó đẹp vì nó quá đau đớn. Nhưng ông đừng để mình chết chìm trong đó."
Nói rồi, Huy quay sang Diệp, người đang nín thở dõi theo từng cử động của hai người đàn ông. "Diệp, em thấy bản nhạc này thế nào? Đăng viết nó dành cho 'một người', anh cảm nhận được điều đó."
Diệp mấp máy môi, không thốt nên lời. Lời thú nhận của Đăng đã nằm trong âm nhạc, rõ ràng đến mức không thể chối cãi, nhưng Huy – bằng sự bao dung hoặc sự thờ ơ đến cực đoan của mình – đã biến nó thành một câu chuyện nghệ thuật thuần túy. Anh từ chối đối diện với thực tế rằng tổ ấm của mình đang rạn vỡ.
Đăng gạt tay Huy ra khỏi vai mình, cười cay đắng. Anh nhận ra rằng, tàn nhẫn nhất không phải là sự thù hận, mà là sự tha thứ khi kẻ phạm tội còn chưa kịp mở lời xin lỗi.
"Tôi mệt rồi. Hôm nay nghỉ đi," Đăng quăng cây đàn xuống sàn, tiếng gỗ va chạm với nền gạch khô khốc báo hiệu cho một sự đổ vỡ không thể hàn gắn.
Anh bước ra khỏi phòng mà không nhìn lại. Diệp định đứng dậy đuổi theo, nhưng cái nhìn bình thản của Huy đã níu chân cô lại. Anh quay lại phím đàn piano, bắt đầu chơi một đoạn nhạc Folk trong trẻo, như muốn dùng sự thanh khiết của mình để tẩy trần những dư âm vẩn đục mà Đăng vừa để lại.
Lời thú nhận chưa thành câu của Đăng đã bị bóp nghẹt, nhưng hạt mầm của sự cộng hưởng đau đớn đã chính thức bén rễ.