MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVĩ Thanh Cho Một Người TìnhChương 9: Buổi Tối Mưa Tầm Tã

Vĩ Thanh Cho Một Người Tình

Chương 9: Buổi Tối Mưa Tầm Tã

894 từ · ~5 phút đọc

Mưa Sài Gòn đêm nay không trút xuống dồn dập như những cơn giông giải nhiệt thông thường; nó rỉ rả, dai dẳng và lạnh lẽo, thấm qua từng lớp gạch của cư xá cũ. Trong không gian chật hẹp của quán cafe vắng khách, Minh Diệp cảm thấy hơi nóng từ Quốc Đăng đang bao vây lấy mình. Đó là một thứ nhiệt lượng hỗn loạn, thứ mà cô đã không còn tìm thấy ở căn hộ tầng bốn mươi đầy mùi trầm hương của Gia Huy.

Đăng không buông Diệp ra ngay. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hơi thở nồng mùi thuốc lá và men rượu nóng hổi khiến cô run rẩy. Diệp nhắm mắt lại, cô muốn đẩy anh ra nhưng đôi tay lại vô thức bám chặt vào vạt áo khoác da của anh. Tiếng mưa ngoài kia dường như đang hát thay cho nỗi lòng cô — một bản ballad tan vỡ.

"Huy không hề biết..." Diệp thì thầm, giọng cô lạc đi giữa tiếng sấm xa xăm.

"Hắn không muốn biết, Diệp ạ," Đăng ngẩng đầu lên, ánh mắt anh rực cháy dưới ánh đèn vàng mờ ảo. "Hắn bận cứu rỗi thế giới bằng những nốt nhạc thiền, còn tôi chỉ muốn cứu lấy em khỏi sự khô héo này thôi. Em nhìn xem, tay em lạnh ngắt."

Anh nắm lấy bàn tay cô, áp vào ngực mình. Diệp cảm nhận được nhịp tim dồn dập của Đăng, nó đập mạnh và hoang dại như tiếng trống trong một bản Rock rực lửa. Sự tương phản này làm cô chóng mặt. Ở nhà, Huy là một mặt hồ tĩnh lặng không gợn sóng, còn trước mặt cô lúc này là một vực thẳm đầy cám dỗ.

"Về đi, Đăng... nếu Huy thấy anh ở đây..."

"Thì sao?" Đăng cắt lời, giọng anh bỗng trở nên ngông cuồng. "Để hắn nhìn thấy sự thật đi. Để hắn thấy rằng gã bạn thân nhất của hắn đang yêu người phụ nữ của hắn đến phát điên. Để hắn thôi cái vẻ cao thượng xa xăm đó đi!"

Đăng đột ngột buông Diệp ra, anh vớ lấy cây guitar điện dựa bên vách tường gỗ. Không cần cắm vào amply, anh gảy mạnh vào những sợi dây đàn sắc lạnh. Tiếng kim loại vang lên khô khốc, xé toạc không gian tĩnh mịch của quán. Anh chơi lại đoạn cao trào của bản "Nắng Muộn". Những nốt nhạc méo mó, đầy rẫy những kỹ thuật "bend" dây như tiếng khóc nghẹn, tiếng gào thét của một kẻ si tình bị bỏ rơi.

Diệp đứng đó, nhìn những ngón tay chai sạn của Đăng lướt trên cần đàn với tốc độ chóng mặt. Cô thấy nỗi đau của anh, thấy cả sự ích kỷ của anh, và thấy cả chính mình trong đó — một nốt nhạc lạc điệu đang cố tìm một hòa âm để nương náu.

Đêm đó, Diệp trở về nhà khi đồng hồ đã điểm hai giờ sáng. Căn hộ im lìm. Huy vẫn ngồi trong phòng thu, nhưng đèn đã tắt từ lâu. Anh đang ngồi thiền giữa bóng tối, bóng dáng thanh mảnh đổ dài trên sàn nhà dưới ánh trăng xanh xám.

"Em về rồi à?" Huy hỏi, giọng anh không hề có chút nghi ngờ hay trách móc. Nó vẫn thế, dịu dàng một cách tàn nhẫn.

"Anh không ngủ sao?" Diệp đứng ở cửa, hơi nước mưa vẫn còn vương trên tóc.

"Anh đang nghe tiếng mưa, Diệp. Tiếng mưa đêm nay có nhịp điệu rất lạ, như một sự báo hiệu." Huy đứng dậy, bước lại gần cô. Anh chạm vào vai cô, nhưng không phải là một cái ôm khao khát, mà chỉ là một sự quan tâm mực thước. "Em ướt hết rồi. Đi tắm đi, kẻo cảm lạnh."

Diệp nhìn thẳng vào mắt Huy, cô thèm khát một câu hỏi: "Em đã đi đâu?", "Em gặp ai?". Nhưng Huy chỉ mỉm cười, một nụ cười bao dung như thể anh đã nhìn thấu hết hồng trần và sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm ngay cả khi nó chưa xảy ra. Chính sự bao dung ấy khiến Diệp cảm thấy mình nhỏ bé và tội lỗi đến mức nghẹt thở.

Cô vào phòng tắm, để dòng nước nóng dội lên người nhưng không thể xua đi hơi lạnh từ bàn tay của Đăng trên da thịt mình.

Cùng lúc đó, tại một phòng thu nhỏ xập xệ ở góc phố khác, Quốc Đăng đang ngồi gục bên chai whisky nửa vơi. Anh cầm cây bút, gạch xóa điên cuồng trên tờ giấy chép nhạc. Anh không còn muốn viết những bản nhạc để tặng riêng cho Diệp nữa. Anh muốn biến nỗi đau này thành một thứ vũ khí.

Anh bắt đầu soạn thảo một bản hòa âm mới, nơi anh sẽ dùng tiếng guitar điện gào thét để đè bẹp sự tĩnh lặng của Huy trong buổi tập sắp tới. Sự phản bội đã không còn là một ý niệm ẩn giấu dưới màn mưa; nó đã bắt đầu tượng hình thành những âm thanh sắc nhọn, sẵn sàng cắt đứt tình bạn giữa hai gã lãng tử.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi tầm tã, xóa sạch dấu vết của những bước chân lỗi nhịp, nhưng không thể xóa đi bản tình ca u tối đang thành hình giữa ba người.