MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVĩ Thanh Cho Một Người TìnhChương 8: Nàng Thơ Cô Đơn

Vĩ Thanh Cho Một Người Tình

Chương 8: Nàng Thơ Cô Đơn

857 từ · ~5 phút đọc

Quán cafe nằm sâu trong một cư xá cũ ở Quận 5, nơi những mảng tường vàng ố và giàn hoa giấy rũ rượi như đang cố níu giữ chút dư quang của thập kỷ trước. Đây là nơi ba năm trước, Gia Huy đã nắm tay Minh Diệp, thề nguyện rằng âm nhạc của anh sẽ luôn là mái nhà cho cô. Nhưng đêm nay, mái nhà ấy chỉ còn là những bức vách rỗng tuếch.

Diệp bước qua bậc thềm mòn vẹt, tiếng chuông gió bằng đồng vang lên một âm thanh khô khốc. Quốc Đăng đã ngồi đó, ở chiếc bàn gỗ sát ban công nhìn xuống khoảng sân tối om. Trước mặt anh không phải là ly whisky quen thuộc, mà là một tách trà đen đã nguội ngắt và một xấp giấy chép nhạc lem nhem những vệt tàn thuốc.

"Em đến rồi," Đăng nói, giọng anh trầm xuống như một nốt bass đục ngầu. Anh không đứng dậy, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt của một kẻ vừa đi qua một trận cuồng phong.

Diệp ngồi xuống đối diện, hơi thở cô vẫn còn dồn dập vì cái lạnh của cơn mưa bất chợt và vì nỗi sợ hãi mơ hồ. "Anh định nói gì với em? Huy... anh ấy vẫn đang ở phòng thu."

Đăng nhếch mép, một nụ cười chua chát hằn trên gương mặt bụi bặm. "Huy lúc nào cũng ở phòng thu, Diệp ạ. Hoặc là ở một thiền viện nào đó, hoặc là ở trong một tần số âm thanh mà con người bình thường không chạm tới được. Còn em? Em đang ở đâu trong cuộc đời của một vĩ nhân?"

Diệp cúi đầu, đôi bàn tay đan chặt vào nhau. "Anh ấy là người tốt. Anh ấy yêu em bằng sự tử tế."

"Sự tử tế không nuôi sống được tâm hồn một người phụ nữ, Diệp! Em là một nàng thơ, không phải là một bức tượng để người ta chiêm bái từ xa!" Đăng đột ngột rướn người về phía trước, khoảng cách gần đến mức Diệp có thể ngửi thấy mùi da thuộc đặc trưng và cả mùi của sự tuyệt vọng toát ra từ anh. "Hắn ta viết nhạc về sự buông bỏ, và hắn đang buông bỏ chính em. Còn tôi? Tôi chỉ muốn níu kéo. Tôi muốn viết nhạc để giữ em lại, để em thấy rằng trên đời này vẫn có một gã điên sẵn sàng gào thét vì em."

Anh đẩy xấp giấy chép nhạc về phía cô. Những dòng nhạc được viết vội vã, chồng chéo, đầy những ký hiệu cường độ mạnh. Tiêu đề bản nhạc chỉ vỏn vẹn một chữ: "Nắng Muộn".

Diệp nhìn những nốt nhạc, dù không biết đọc nhạc phổ một cách chuyên nghiệp, cô vẫn cảm nhận được sự hỗn loạn bên trong đó. Nó không phải là sự hòa hợp tĩnh lặng của Huy. Nó là một cấu trúc âm thanh gãy đổ, những nốt cao chót vót đầy đau đớn và những quãng nghỉ đột ngột như một hơi thở hụt.

"Em không thể nghe thấy tiếng guitar của tôi lúc này," Đăng thì thầm, bàn tay anh run rẩy chạm vào những ngón tay đang lạnh giá của cô. "Nhưng mỗi khuông nhạc này đều là tiếng tim tôi đập khi thấy em đứng một mình dưới sân khấu, nhìn hắn ta như nhìn một vị thánh. Tôi ghét hắn, Diệp ạ. Tôi ghét người bạn thân nhất của mình vì hắn có được điều quý giá nhất nhưng lại đối xử với nó như một món đồ trang trí trong phòng trà đạo."

Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống trang giấy, làm nhòe đi một nốt nhạc cao. Diệp thấy mình như một sợi dây đàn bị căng quá mức, chỉ cần một cái chạm nhẹ nữa là sẽ đứt tung. Nỗi cô đơn trong căn hộ tầng bốn mươi, sự im lặng tàn nhẫn của Huy, và giờ là ngọn lửa thiêu đốt từ Đăng... tất cả dồn ép cô vào đường cùng.

"Đừng làm thế, Đăng... Huy tin anh nhất," cô thốt lên, nhưng giọng nói yếu ớt ấy không đủ sức thuyết phục chính cô.

"Tôi không cần sự tin tưởng của hắn. Tôi cần em."

Đăng đứng dậy, kéo Diệp vào lòng mình ngay giữa không gian vắng lặng của quán cafe cũ. Lần này Diệp không đẩy anh ra. Cô gục đầu vào vai anh, nức nở. Hơi ấm từ lồng ngực Đăng rực cháy, đối lập hoàn toàn với sự thanh khiết xa xăm của Huy. Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra mình đã phản bội Huy trong tâm tưởng từ lâu, kể từ ngày cô bắt đầu thèm khát một cái ôm trần trụi hơn là một bản hòa âm thoát tục.

Phía dưới cư xá, tiếng còi xe đêm dài dẳng như một tiếng hú dài của định mệnh. Diệp biết, sau đêm nay, nàng thơ của The Vibe sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Cô đã chọn bước ra khỏi hào quang tĩnh lặng để lao vào một vũng lầy nồng nàn và đau đớn.