MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVĩ Thanh Cho Một Người TìnhChương 7: Khoảng Cách Vô Hình

Vĩ Thanh Cho Một Người Tình

Chương 7: Khoảng Cách Vô Hình

979 từ · ~5 phút đọc

Căn hộ chung cư cao cấp nằm trên tầng bốn mươi nhìn xuống trung tâm Sài Gòn vốn dĩ là niềm mơ ước của bao nhiêu người, nhưng đối với Minh Diệp, nó bắt đầu giống như một cái lồng kính sang trọng và ngột ngạt. Kể từ đêm mưa định mệnh khi Quốc Đăng ghé thăm, bầu không khí trong căn nhà này đã thay đổi một cách vĩnh viễn. Có một thứ mùi vị mới đã len lỏi vào: mùi của sự giấu giếm, mùi của tội lỗi và một khoảng cách không thể khỏa lấp bằng bất cứ nốt nhạc nào.

Gia Huy trở về từ thiền viện sau hai tuần biệt tích. Anh gầy đi, đôi mắt dường như sâu hơn và chứa đựng một sự tĩnh lặng đáng sợ. Huy mang về một cây đàn sitar mượn từ một người bạn Ấn Độ và một bộ ấm trà gốm mộc. Anh không nhận thấy sự bối rối trong ánh mắt của Diệp khi cô ra đón anh ở cửa. Anh cũng chẳng nhận thấy vết xước nhỏ trên cổ tay cô – nơi Đăng đã nắm chặt trong một giây phút cuồng nhiệt.

"Anh tìm thấy rồi, Diệp ạ," Huy nói, giọng anh nhẹ hẫng như khói tỏa. "Chân lý của âm nhạc không nằm ở tiếng hò reo. Nó nằm ở nốt lặng giữa hai hơi thở."

Anh đặt cây đàn sitar xuống thảm, ngay giữa phòng khách, và bắt đầu dành hàng giờ đồng hồ để gảy những âm thanh đơn điệu nhưng đầy ám ảnh. Đối với Huy, đó là sự khai sáng. Đối với Diệp, đó là tiếng gào thét của sự thờ ơ. Cô đứng ở bếp, nhìn bóng lưng mảnh khảnh của người đàn ông mình gọi là chồng, cảm thấy anh đang lùi xa dần vào một thế giới mà cô không có giấy thông hành để bước vào.

"Anh có đói không? Em nấu chút trà thực dưỡng anh thích nhé?" Diệp khẽ hỏi.

Huy vẫn nhắm mắt, ngón tay lướt trên dây đàn tạo ra một chuỗi âm thanh ảo ảnh: "Anh vừa dùng trà trên chùa rồi. Em cứ nghỉ đi, anh muốn kết nối với tần số này thêm chút nữa."

Sự "kết nối" của anh chính là sự ngắt kết nối với cô.

Trong khi đó, Quốc Đăng biến thành một bóng ma ám ảnh cuộc sống của họ. Anh không gọi điện dồn dập, anh không xuất hiện đường đột nữa. Anh chọn cách tàn nhẫn hơn: gửi những bản ghi âm demo qua email cho Huy, nhưng thực chất là gửi cho Diệp. Huy hồn nhiên mở chúng lên trong loa ngoài của phòng làm việc. Tiếng guitar điện của Đăng bây giờ không còn gầm rú vô nghĩa. Nó nỉ non, nó gọi tên cô trong từng cú nhấn dây (bend), nó day dứt và đầy tính chiếm hữu.

Huy nghe và gật đầu tán thưởng: "Đăng tiến bộ thật. Tiếng đàn của cậu ấy bắt đầu có linh hồn rồi. Có một nỗi đau rất thật ở đây."

Diệp nghe thấy những lời đó và cảm thấy tim mình thắt lại. Huy khen ngợi nỗi đau của bạn thân mình mà không biết rằng nỗi đau đó được nuôi dưỡng bằng chính sự phản bội nhắm vào anh.

Một buổi chiều, khi ánh hoàng hôn đỏ rực như máu hắt qua cửa kính, Diệp không chịu nổi sự tĩnh lặng của Huy nữa. Cô bước lại gần, tắt chiếc loa đang phát bản nhạc của Đăng.

"Huy, nhìn em đi," cô nói, giọng nghẹn lại. "Anh có thấy em không? Hay em cũng chỉ là một nốt nhạc trong cái tần số mà anh đang theo đuổi?"

Huy ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh nhìn cô vẫn đầy sự tử tế, đầy lòng bao dung, nhưng tuyệt nhiên thiếu đi ngọn lửa của sự khao khát. Anh nắm lấy tay cô, nhưng bàn tay anh khô và lạnh.

"Diệp, em đang bị kẹt vào những cảm xúc tầm thường của bản ngã," anh ôn tồn nói như một vị sư trẻ. "Tình yêu của anh dành cho em đã vượt qua sự chiếm hữu vật lý rồi. Anh muốn em cũng tìm thấy sự bình an đó."

"Em không cần bình an! Em cần anh!" Diệp hét lên, nước mắt rơi lã chã.

Huy không giận, anh chỉ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự thất vọng của một bậc thầy đối với một học trò kém cỏi. Anh đứng dậy, khoác chiếc áo linen lên vai và đi vào phòng thu riêng, chốt cửa lại. Một lần nữa, sự im lặng của anh giống như một bức tường đá vôi, trắng xóa và lạnh lẽo, dựng lên giữa hai người.

Đúng lúc đó, điện thoại của Diệp rung lên. Một tin nhắn từ Đăng: "Tôi đang ở quán cafe cư xá cũ. Chỗ lần đầu chúng ta gặp nhau cùng Huy. Nếu em thấy lạnh, hãy đến đây."

Diệp nhìn về phía cửa phòng thu vẫn đang đóng chặt của Huy, nơi tiếng sitar bắt đầu vang lên rầm rì, xa xăm. Cô nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn nhưng đầy rẫy sự cô đơn phía dưới. Khoảng cách vô hình giữa cô và Huy đã trở thành một hố đen, và cô biết, mình sắp sửa gieo mình xuống đó chỉ để tìm kiếm một chút hơi ấm từ ngọn lửa điên cuồng của Quốc Đăng.

Cô lấy chiếc áo khoác, bước ra khỏi nhà mà không để lại một lời nhắn nào. Bên trong phòng thu, Gia Huy vẫn mải mê với bản hòa âm mới, nơi tiếng đàn sitar hòa quyện với tiếng đàn bầu. Anh đang viết về sự giải thoát, mà không biết rằng chính mình đã gián tiếp đẩy người phụ nữ duy nhất anh yêu vào một cuộc giam cầm mới đầy tội lỗi.