MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Thuốc Phiện Ngọt NgàoChương 10

Vị Thuốc Phiện Ngọt Ngào

Chương 10

957 từ · ~5 phút đọc

Sự yên bình giả tạo sau bữa tiệc tối không kéo dài được bao lâu. Sáng sớm hôm sau, khi Diệp Ninh vừa bước chân vào sảnh công ty quản lý để lấy lịch trình mới, cô đã cảm nhận được một bầu không khí lạnh lẽo khác thường. Những ánh mắt dò xét từ các đồng nghiệp và sự im lặng bất thường của những nhân viên bảo vệ khiến sống lưng cô lạnh toát.

"Diệp Ninh, Giám đốc Tần đang đợi cô ở phòng họp tầng 12." – Tiếng cô thư ký vang lên, khô khốc và không chút cảm xúc.

Tần Phong là người đứng đầu bộ phận quản lý nghệ sĩ, một "con cáo già" trong giới giải trí, người đã trực tiếp nhào nặn nên hào quang của Thẩm Quân Nhất từ những ngày đầu. Khi Diệp Ninh bước vào, căn phòng rộng lớn chỉ có mình ông ta ngồi sau lớp khói thuốc lá mờ ảo.

Trên bàn là một xấp ảnh chụp từ góc xa, mờ nhòe nhưng đủ để nhận diện. Đó là cảnh Thẩm Quân Nhất kéo cô vào góc hành lang tối qua, và một tấm khác chụp lại khoảnh khắc anh nắm lấy cổ tay cô đầy chiếm hữu sau cánh gà phim trường.

"Cô Diệp, cô có biết giá trị thương mại hiện tại của Thẩm Quân Nhất là bao nhiêu không?" – Tần Phong không ngẩng đầu, giọng ông ta đều đều nhưng đầy sức nặng.

"Tôi biết, thưa Giám đốc." – Diệp Ninh cố giữ cho giọng mình bình thản, dù trái tim đang đập liên hồi.

"Sai rồi. Cô không biết đâu." – Ông ta đột ngột ném tập hồ sơ xuống bàn, tiếng động chát chúa vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng – "Giá trị của cậu ta nằm ở sự 'vô nhiễm'. Khán giả tôn thờ cậu ta vì hình tượng cấm dục, không vướng bụi trần. Chỉ cần một tin đồn cậu ta dây dưa với trợ lý nổ ra, hàng trăm hợp đồng quảng cáo sẽ bốc cháy, và sự nghiệp mười năm qua sẽ đổ sông đổ biển."

Tần Phong đứng dậy, bước lại gần Diệp Ninh, ánh mắt ông ta sắc như dao: "Tôi không quan tâm đêm qua cậu ta đã làm gì với cô, hay cô đã dùng cách gì để quyến rũ cậu ta. Nhưng cô nên nhớ kỹ vị trí của mình. Cô là một cái bóng, và một cái bóng thì không được phép có cảm xúc, càng không được phép để lại dấu vết trên người chủ nhân."

"Tôi... tôi hiểu." – Diệp Ninh cúi đầu, bàn tay siết chặt lấy vạt áo.

"Hiểu là tốt. Công ty đã sắp xếp cho Quân Nhất một buổi chụp hình đôi và một vài buổi 'hẹn hò' tình cờ với tiểu thư nhà họ Lâm để dập tắt những nghi ngờ từ cánh săn ảnh." – Tần Phong lạnh lùng nói tiếp – "Nhiệm vụ của cô là hỗ trợ buổi hẹn hò đó diễn ra suôn sẻ. Nếu tôi còn thấy một hành động vượt quá giới hạn nào nữa, cô không chỉ mất việc đâu, mà cái tên Diệp Ninh sẽ biến mất vĩnh viễn khỏi ngành này. Đừng để tình dục che mờ cái đầu thông minh của mình."

Diệp Ninh bước ra khỏi phòng họp, cảm thấy đôi chân mình như đeo chì. Lời cảnh cáo của Tần Phong như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào những rung động tội lỗi của cô. Cô nhận ra rằng, trong cuộc chơi hào nhoáng này, cô chỉ là một quân cờ có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào để bảo vệ "vương miện" của Thẩm Quân Nhất.

Chiều hôm đó, khi gặp lại Thẩm Quân Nhất tại phòng chờ của studio, Diệp Ninh vô thức lùi lại một bước khi anh định tiến lại gần.

"Em sao vậy?" – Thẩm Quân Nhất nhíu mày, nhận ra sự xa cách đột ngột của cô.

"Thẩm tiên sinh, tối nay anh có lịch dùng bữa với Lâm tiểu thư. Tôi đã chuẩn bị xong trang phục và quà tặng cho cô ấy." – Cô nói, giọng điệu máy móc như một cỗ máy đã được lập trình lại.

Ánh mắt Thẩm Quân Nhất lập tức tối sầm lại. Anh tiến lên, dồn cô vào góc kệ sách, hơi thở nóng rực phả lên trán cô: "Ai cho phép em sắp xếp lịch đó? Tôi đã nói là tôi không đi."

"Đây là yêu cầu từ công ty. Vì tương lai của anh, và vì... sự an toàn của tôi." – Diệp Ninh ngước nhìn anh, đôi mắt cô ẩn chứa sự cầu xin lẫn đau đớn – "Làm ơn, Thẩm Quân Nhất. Đừng đẩy tôi vào đường cùng."

Thẩm Quân Nhất khựng lại. Anh nhìn thấy sự run rẩy trong đôi mắt cô, hiểu rằng "lũ cáo" ở công ty đã ra tay. Anh không tức giận thêm nữa, nhưng sự im lặng lúc này còn đáng sợ hơn cả cuồng phong. Anh đưa tay lên, vuốt nhẹ qua làn môi cô – nơi đêm qua anh đã hôn đến sưng đỏ – và thì thầm bằng một tông giọng khiến cô sởn gai ốc:

"Được, tôi sẽ đi. Nhưng Diệp Ninh, em hãy nhớ cho kỹ... em bảo tôi diễn kịch với người khác, thì đêm nay, em chính là người phải trả giá cho vở kịch đó."

Sự cấm kỵ bây giờ không còn là bí mật giữa hai người nữa, nó đã trở thành một cuộc chiến ngầm với cả một hệ thống quyền lực. Và trong bóng tối của hào quang, sự chiếm hữu của Thẩm Quân Nhất dường như càng trở nên cực đoan và điên cuồng hơn bao giờ hết.