MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Thuốc Phiện Ngọt NgàoChương 9

Vị Thuốc Phiện Ngọt Ngào

Chương 9

915 từ · ~5 phút đọc

Bữa tiệc tối được tổ chức tại một căn phòng VIP của khách sạn bậc nhất thành phố để chào đón những nhà đầu tư lớn từ phương Nam. Ánh đèn chùm pha lê tỏa ra ánh sáng vàng lộng lẫy, phản chiếu trên những bộ đồ sứ cao cấp và ly rượu vang bằng thủy tinh tinh xảo.

Thẩm Quân Nhất ngồi ở vị trí trung tâm, bên cạnh là những ông tài phiệt bụng phệ và các nữ minh tinh đang cố sức lấy lòng. Diệp Ninh, với tư cách là trợ lý riêng, được sắp xếp ngồi ngay cạnh anh để thuận tiện cho việc ghi chú và hỗ trợ giao tiếp. Đây là một quy tắc ngầm trong giới: trợ lý chính là cánh tay phải, nhưng đồng thời cũng là cái bóng mờ nhạt nhất trên bàn tiệc.

“Thẩm Ảnh đế thật sự là tuổi trẻ tài cao, ly này tôi kính cậu, hy vọng dự án sắp tới sẽ đại thắng!” – Một nhà đầu tư nâng ly, nụ cười đầy vẻ thương mại.

Thẩm Quân Nhất lịch thiệp nâng ly đáp lễ, gương mặt anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng như một pho tượng tạc bằng ngọc thạch. Thế nhưng, không ai biết rằng, phía dưới chiếc bàn phủ khăn trải bằng lụa trắng dài chạm đất kia, một trò chơi nguy hiểm đang bắt đầu.

Diệp Ninh đang cúi đầu kiểm tra lịch trình trên máy tính bảng thì bỗng nhiên cơ thể cô cứng đờ. Một bàn tay to lớn, nóng rực bất ngờ đặt lên đùi cô. Qua lớp vải mỏng của chiếc váy, cô cảm nhận rõ từng ngón tay thon dài của Thẩm Quân Nhất đang chậm rãi di chuyển.

Cô kinh hãi nhìn sang bên cạnh. Thẩm Quân Nhất vẫn đang thản nhiên trò chuyện với người đối diện, môi anh nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt không hề liếc nhìn cô lấy một giây. Nhưng bàn tay dưới gầm bàn lại vô cùng càn quấy, nó bắt đầu trượt dần lên cao, mang theo sự khiêu khích trần trụi.

“Thẩm tiên sinh…” – Diệp Ninh thảng thốt thì thầm, giọng cô nhỏ đến mức chỉ đủ hai người nghe thấy giữa tiếng cười nói ồn ào.

Cô cố gắng dùng tay mình đẩy bàn tay anh ra, nhưng Thẩm Quân Nhất lại nhanh hơn, anh đan chặt lấy những ngón tay cô, ép cô phải nắm lấy tay mình dưới gầm bàn. Sự chiếm hữu của anh mạnh mẽ đến mức khiến Diệp Ninh cảm thấy toàn thân như bị điện giật.

“Tiểu Diệp, cô thấy sao về kế hoạch quảng bá này?” – Nhà đầu tư bất ngờ quay sang hỏi Diệp Ninh.

Diệp Ninh giật mình, tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô cảm nhận được ngón tay cái của Thẩm Quân Nhất đang khẽ miết vào lòng bàn tay cô, một sự trêu chọc đầy ác ý.

“Vâng… tôi nghĩ… nó rất tiềm năng ạ.” – Cô cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, dù khuôn mặt đã đỏ bừng vì sự hưng phấn lẫn sợ hãi. Cô phải dùng hết sức bình sinh để không phát ra tiếng rên rỉ nhỏ nào khi bàn tay của Thẩm Quân Nhất bất chợt siết chặt lấy đùi cô một cách đầy ám muội.

Thẩm Quân Nhất lúc này mới thong thả đặt ly rượu xuống, anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự đắc thắng đầy tà khí.

“Trợ lý của tôi có vẻ hơi mệt vì không khí trong phòng quá ngột ngạt.” – Anh nói với mọi người bằng giọng điềm tĩnh – “Tôi xin phép đưa cô ấy ra ngoài hít thở một chút.”

Không đợi ai kịp phản ứng, anh đứng dậy, một tay vẫn không buông tay Diệp Ninh dưới gầm bàn cho đến khi họ cùng bước ra khỏi chỗ ngồi. Sự kín đáo của chiếc khăn trải bàn đã che giấu hoàn toàn hành động ngang ngược đó, nhưng dư âm của nó khiến đôi chân Diệp Ninh run rẩy đến mức không thể đứng vững.

Ngay khi bước ra khỏi phòng tiệc, vào đến hành lang vắng lặng, Thẩm Quân Nhất lập tức kéo cô vào một góc khuất sau những chậu cây cảnh lớn. Anh ép cô vào bức tường lạnh lẽo, hơi thở nồng mùi rượu vang phả lên mặt cô.

“Em giỏi chịu đựng hơn tôi tưởng đấy, Diệp Ninh.” – Anh thì thầm, bàn tay lại một lần nữa đặt lên vị trí cấm kỵ lúc nãy – “Cảm giác bị tôi chạm vào trước mặt bao nhiêu người như thế nào? Thú vị chứ?”

“Anh điên rồi… nếu có ai nhìn thấy…” – Diệp Ninh thở dốc, đôi mắt cô phủ một tầng sương mờ ảo vì sự kích thích nãy giờ.

“Điên vì em.” – Thẩm Quân Nhất cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai cô – “Tôi ghét việc họ nhìn em. Tôi muốn nhắc nhở em rằng, ngay cả khi đang ở chốn đông người, cơ thể em cũng chỉ thuộc về một mình tôi quản lý.”

Trong bóng tối của hành lang, sự cấm kỵ và dục vọng hòa quyện vào nhau. Diệp Ninh biết mình đã hoàn toàn lún sâu vào vũng bùn này, một vũng bùn mang tên Thẩm Quân Nhất – người đàn ông vừa là chủ nhân, vừa là xiềng xích, cũng là khao khát lớn nhất của cuộc đời cô.