Buổi thử trang phục cho dự án điện ảnh mới diễn ra tại một studio kín đáo ở ngoại ô. Để đảm bảo tính bảo mật tuyệt đối cho tạo hình nhân vật, toàn bộ nhân viên hậu cần đều bị yêu cầu đứng ngoài, chỉ có Diệp Ninh được phép vào phòng thay đồ để hỗ trợ Thẩm Quân Nhất.
Căn phòng thử đồ vốn là một không gian hẹp được quây bằng những tấm gương lớn chạm trần và dãy móc treo đầy những bộ âu phục đắt tiền. Dưới ánh đèn led trắng rọi xuống từ đỉnh đầu, mọi thứ trở nên sáng rực và rõ nét đến mức nghẹt thở.
Thẩm Quân Nhất đứng giữa phòng, anh vừa cởi bỏ chiếc áo sơ mi lụa để chuẩn bị thử bộ vest cổ điển. Tấm lưng trần rộng với những đường cơ bắp săn chắc phản chiếu qua các mặt gương, tạo thành những hình ảnh trùng điệp vây lấy Diệp Ninh.
"Diệp Ninh, cài khuy măng sét cho tôi." – Anh nói, giọng điệu bình thản nhưng ánh mắt nhìn cô qua gương lại đầy ẩn ý.
Diệp Ninh tiến lại gần, đôi tay cô cầm lấy chiếc khuy bằng đá sapphire. Vì khoảng cách quá hẹp, cô buộc phải đứng sát vào anh. Mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc tỏa ra từ cơ thể anh quyện với mùi vải mới, tạo nên một thứ áp lực vô hình. Ngón tay cô chạm vào cổ tay anh, sự tiếp xúc da thịt giữa không gian tĩnh lặng khiến cô nghe rõ cả tiếng tim mình đập thình thịch.
“Hôm nay em có vẻ lúng túng.” – Thẩm Quân Nhất đột ngột lên tiếng. Anh không nhìn vào chiếc khuy, mà nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mím chặt của cô.
“Tôi chỉ đang tập trung vào công việc thôi.” – Cô cố giữ giọng bình thản, nhưng đầu ngón tay run rẩy đã phản bội cô.
Ngay khi cô vừa cài xong chiếc khuy cuối cùng, Thẩm Quân Nhất không lùi lại. Trái lại, anh bước lên một bước, ép cô lùi sát vào dãy móc treo quần áo. Những bộ âu phục mềm mại sau lưng không thể làm dịu đi sự cứng rắn từ lồng ngực anh đang áp tới phía trước.
“Em vẫn còn giận chuyện của Trình Phong?” – Anh cúi thấp đầu, bàn tay to lớn đặt lên tấm gương phía sau đầu cô, tạo thành tư thế vây hãm tuyệt đối.
“Tôi không có quyền giận anh.” – Diệp Ninh ngước lên, đôi mắt cô lấp lánh sự bướng bỉnh – “Tôi chỉ là một công cụ trong bản hợp đồng của anh thôi, đúng không?”
Câu nói của cô như một mồi lửa châm vào kho thuốc súng. Thẩm Quân Nhất nheo mắt, hơi thở của anh trở nên dồn dập. Anh cúi xuống, môi anh lướt qua gò má cô, dừng lại ở vành tai nhạy cảm và thì thầm:
“Công cụ? Có công cụ nào khiến tôi không ngủ được mỗi đêm, khiến tôi muốn xé nát bản hợp đồng chết tiệt đó để chiếm hữu em hoàn toàn không?”
Bàn tay anh trượt xuống eo cô, siết chặt lấy lớp vải mỏng của chiếc váy công sở. Không gian chật hẹp của phòng thay đồ dường như bị thiêu đốt bởi nhiệt độ từ cơ thể hai người. Diệp Ninh cảm thấy khó thở, không chỉ vì sự vây hãm cơ thể, mà vì ánh mắt của Thẩm Quân Nhất lúc này quá mức trần trụi. Nó không còn là ánh mắt của một Ảnh đế hào hoa, mà là ánh mắt của một kẻ săn mồi đang nhìn thấy con mồi mình yêu thích nhất.
Anh bắt đầu hôn lên cổ cô, những nụ hôn nóng bỏng và dứt khoát. Diệp Ninh vô thức ngửa cổ ra sau, tay cô bấu chặt vào cánh tay săn chắc của anh. Tiếng vải vóc cọ xát vào nhau, tiếng hơi thở hỗn loạn đan xen tạo nên một bản nhạc đầy khao khát trong căn phòng kín.
“Thẩm... Thẩm Quân Nhất... mọi người đang đợi ở ngoài...” – Cô thốt lên trong hơi thở đứt quãng.
“Kệ họ.” – Anh cắn nhẹ vào xương quai xanh của cô, để lại một dấu vết mờ ám – “Trong căn phòng này, tôi không phải là Ảnh đế, và em cũng không phải là trợ lý. Chỉ có tôi và em thôi.”
Bàn tay anh bắt đầu không an phận trượt sâu hơn, sự chiếm hữu cực đoan bộc lộ rõ rệt trong từng cử động. Trong không gian bốn bề là gương, Diệp Ninh nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình đang chìm đắm trong sự vuốt ve của anh. Sự kích thích từ thị giác và xúc giác hòa quyện, khiến cô hoàn toàn mất đi sức kháng cự.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa của nhà thiết kế vang lên: “Thẩm tiên sinh, anh đã thay xong chưa? Chúng tôi cần kiểm tra độ vừa vặn của vai áo.”
Sự thực tại ập đến như một gáo nước lạnh. Thẩm Quân Nhất dừng lại, trán tựa vào trán Diệp Ninh, hơi thở anh vẫn còn nồng đậm sự khao khát chưa được thỏa mãn. Anh nhắm mắt, cố gắng điều chỉnh lại nhịp đập của trái tim.
“Năm phút nữa.” – Anh đáp lại bằng giọng nói lạnh lùng thường lệ, nhưng bàn tay vẫn siết chặt eo Diệp Ninh thêm một giây như thể không muốn buông rời.
Anh buông cô ra, giúp cô chỉnh lại mái tóc rối và cổ áo bị lệch. Nhìn vào gương, Thẩm Quân Nhất nở một nụ cười đầy tà khí, anh nói nhỏ vào tai cô trước khi bước ra ngoài:
“Món nợ này, chúng ta sẽ tính tiếp vào tối nay. Đừng hòng chạy thoát, Diệp trợ lý.”
Diệp Ninh đứng lại trong căn phòng thử đồ, giữa mùi hương của anh vẫn còn vương vấn. Cô nhìn dấu đỏ mờ trên cổ mình qua gương, lòng thầm hiểu rằng, ranh giới cuối cùng giữa họ thực sự đã biến mất trong hơi thở dồn dập của căn phòng chật hẹp này.