Sau nụ hôn chấn động trên xe vào đêm hôm đó, một sự im lặng đầy sượng sùng bao trùm lấy mối quan hệ giữa Thẩm Quân Nhất và Diệp Ninh. Anh vẫn là một Ảnh đế cao ngạo trên phim trường, còn cô vẫn là người trợ lý tận tụy sau lưng anh. Thế nhưng, mỗi khi ánh mắt họ vô tình chạm nhau, dường như có một ngọn lửa ngầm vẫn đang âm ỉ cháy, sẵn sàng thiêu rụi lớp vỏ bọc chuyên nghiệp mỏng manh.
Mọi chuyện trở nên căng thẳng hơn khi đoàn phim chào đón một thành viên mới: Trình Phong, một nam diễn viên trẻ đang lên với vẻ ngoài lãng tử và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng. Trái ngược với vẻ lạnh lùng cấm dục của Thẩm Quân Nhất, Trình Phong là kiểu người hướng ngoại và cực kỳ tinh tế trong việc quan sát phụ nữ.
"Này, nước ép cam tươi cho cô. Nhìn cô có vẻ mệt mỏi vì phải chiều lòng 'vị thần' kia quá nhỉ?" – Trình Phong mỉm cười, đưa ly nước về phía Diệp Ninh khi cô đang đứng đợi Thẩm Quân Nhất hoàn thành cảnh quay đại cảnh.
Diệp Ninh hơi bất ngờ, cô lịch sự từ chối: "Cảm ơn Trình tiên sinh, nhưng tôi đang trong giờ làm việc."
"Đừng khách sáo thế. Gọi tôi là Trình Phong được rồi." – Anh ta không bỏ cuộc, còn tiến lại gần hơn, tay vô tình chạm nhẹ vào vai cô để phủi một sợi chỉ thừa – "Làm trợ lý cho anh ta chắc chắn là cực hình. Nếu thấy quá tải, chỗ tôi luôn chào đón một người thông minh như em."
Từ đằng xa, giữa ống kính máy quay và hàng chục nhân viên, Thẩm Quân Nhất đang ngồi trên ghế nghỉ. Đôi mắt anh nheo lại, nhìn chằm chằm vào bàn tay của Trình Phong đang đặt trên vai Diệp Ninh. Một luồng khí lạnh đột ngột tỏa ra xung quanh anh, khiến đạo diễn đứng cạnh cũng phải rùng mình mà không hiểu lý do.
"Cắt! Nghỉ mười phút!" – Tiếng hô của đạo diễn vừa dứt, Thẩm Quân Nhất đã đứng dậy, sải bước dài về phía Diệp Ninh.
Anh không nói một lời, chỉ thô bạo nắm lấy cổ tay cô và kéo cô về phía mình, tạo ra một khoảng cách dứt khoát với Trình Phong. Ánh mắt anh nhìn nam diễn viên trẻ đầy vẻ thù địch, như một con sư tử đang cảnh cáo kẻ muốn xâm phạm lãnh thổ.
"Trình tiên sinh có vẻ rất rảnh rỗi?" – Giọng Thẩm Quân Nhất lạnh thấu xương – "Trợ lý của tôi không có thói quen nhận đồ của người lạ. Hy vọng cậu tập trung vào kịch bản hơn là việc đi tìm người tâm sự."
Trình Phong khựng lại, nụ cười trên môi hơi cứng nhưng vẫn cố giữ vẻ thản nhiên: "Thẩm tiền bối quá nghiêm khắc rồi. Tôi chỉ muốn quan tâm đến nhân viên trong đoàn một chút thôi."
Thẩm Quân Nhất không thèm đáp lại. Anh kéo thẳng Diệp Ninh vào phòng nghỉ riêng và đóng sầm cửa lại. Ngay khi cánh cửa vừa đóng, anh ép cô vào tường, hai tay chống sang hai bên, khóa chặt cô trong vòng vây của mình.
"Em thích anh ta sao?" – Anh gằn giọng, hơi thở dồn dập vì sự ghen tuông không thể kiểm soát.
"Thẩm tiên sinh, anh nói gì vậy? Tôi chỉ đang giao tiếp lịch sự..."
"Giao tiếp lịch sự mà để anh ta chạm vào người em?" – Anh quát khẽ, đôi mắt đỏ ngầu – "Em quên điều mười trong hợp đồng rồi sao? Em là trợ lý riêng của tôi. Riêng tư đến mức không ai được phép chạm vào, dù chỉ là một sợi tóc."
Diệp Ninh cảm thấy uất ức trỗi dậy: "Trong hợp đồng không nói tôi không được nói chuyện với người khác! Anh đang quá đáng rồi đấy."
Sự phản kháng của cô như thêm dầu vào lửa. Thẩm Quân Nhất cúi xuống, dùng môi mình bịt chặt lấy đôi môi đang định cãi lại kia. Lần này không có hơi men, chỉ có sự phẫn nộ và khao khát chiếm hữu điên cuồng. Anh cắn nhẹ vào môi dưới của cô như một sự trừng phạt, buộc cô phải mở miệng đón nhận sự xâm nhập mãnh liệt của anh.
Bàn tay anh trượt xuống, siết chặt lấy eo cô như muốn khảm cô vào cơ thể mình. Sự ghen tuông đã lột bỏ hoàn toàn vẻ ngoài lịch lãm của Ảnh đế, chỉ còn lại một người đàn ông đang phát điên vì sợ mất đi thứ duy nhất thuộc về mình.
"Ghi nhớ cảm giác này, Diệp Ninh." – Anh thì thầm khi rời khỏi môi cô, trán tựa vào trán cô, hơi thở hầm hập – "Từ giờ trở đi, bất cứ ai chạm vào em, tôi sẽ dùng cách này để xóa sạch dấu vết của họ trên người em."
Diệp Ninh run rẩy, cô nhận ra rằng mình không còn chỉ là một trợ lý nữa. Cô đã trở thành nô lệ cho sự chiếm hữu cực đoan của người đàn ông này. Và đáng sợ hơn, trái tim cô lại đang đập rộn ràng vì sự cuồng nhiệt đầy tội lỗi đó.