Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, rải những vệt sáng vàng nhạt lên tấm thảm lông cừu trong phòng khách. Diệp Ninh giật mình tỉnh giấc, nhận ra mình đã thiếp đi ngay bên cạnh ghế sofa từ lúc nào không hay. Cả cơ thể cô mỏi nhừ, nhưng cảm giác đầu tiên ập đến lại là sự trống trải nơi bàn tay.
Thẩm Quân Nhất đã tỉnh. Anh đang đứng bên cửa sổ sát đất, lưng quay về phía cô. Anh đã thay một bộ đồ ngủ bằng satin xanh thẫm, dáng người cao lớn đứng ngược sáng trông như một bức tượng tạc hoàn mỹ. Cơn sốt đêm qua dường như đã lùi xa, nhưng bầu không khí giữa hai người lại không hề trở nên nhẹ nhàng hơn. Nó trở nên đặc quánh, một kiểu căng thẳng đầy ám muội mà cả hai đều không dám gọi tên.
"Tỉnh rồi sao?" – Anh không quay đầu lại, nhưng giọng nói trầm thấp đã khôi phục lại sự uy nghiêm thường lệ.
Diệp Ninh vội vàng đứng dậy, chỉnh lại mái tóc hơi rối và bộ đồ công sở đã nhăn nhúm sau một đêm thức trắng. "Vâng, Thẩm tiên sinh. Anh thấy trong người thế nào rồi? Tôi sẽ gọi bữa sáng và chuẩn bị thuốc..."
"Lại đây." – Anh cắt ngang lời cô.
Diệp Ninh chần chừ một nhịp rồi bước lại gần. Khi cô đứng cách anh một bước chân, Thẩm Quân Nhất đột ngột xoay người lại. Ánh mắt anh soi xét gương mặt cô, dừng lại thật lâu ở quầng thâm mờ dưới mắt và đôi môi hơi khô.
"Đêm qua... em đã thức cả đêm để lau người cho tôi?" – Anh hỏi, giọng nói có chút gì đó không rõ là quan tâm hay đang chất vấn.
"Đó là trách nhiệm của tôi." – Diệp Ninh hạ mắt, cố gắng duy trì giọng điệu chuyên nghiệp nhất có thể – "Trong hợp đồng có ghi, tôi phải đảm bảo sức khỏe cho anh trong thời gian quay phim."
Thẩm Quân Nhất khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh tiến lên một bước, ép Diệp Ninh phải lùi lại cho đến khi lưng cô chạm vào mặt kính lạnh buốt của cửa sổ. Anh chống một tay lên kính, khóa chặt cô trong khoảng không gian hẹp giữa lồng ngực mình.
"Trách nhiệm?" – Anh cúi thấp đầu, khoảng cách gần đến mức Diệp Ninh có thể nhìn thấy hàng mi dài của anh và cảm nhận được mùi bạc hà thanh mát từ hơi thở – "Trách nhiệm của một trợ lý bao gồm cả việc để chủ nhân ôm ngủ suốt nửa đêm sao?"
Tim Diệp Ninh hẫng mất một nhịp. Ký ức về việc cô đã để anh nắm tay, đầu anh tựa lên vai mình cho đến tận tờ mờ sáng khiến mặt cô nóng bừng. "Lúc đó anh đang sốt cao, tôi không muốn làm anh thức giấc..."
"Diệp Ninh, em rất giỏi bao biện." – Ngón tay thon dài của Thẩm Quân Nhất đột ngột chạm vào cằm cô, nâng lên một cách dứt khoát. Anh dùng ngón cái miết nhẹ lên làn môi cô, một hành động đầy sự khiêu khích và chiếm hữu – "Nhưng nhịp tim của em đang nói điều ngược lại. Nó đập nhanh đến mức tôi có thể cảm nhận được qua lớp không khí này."
Sự chuyên nghiệp mà Diệp Ninh hằng tự hào đang vỡ vụn từng mảng. Ranh giới giữa một Ảnh đế quyền lực và một trợ lý nhỏ bé giờ đây chỉ còn mỏng như tờ giấy. Cô cảm nhận được sự khao khát trỗi dậy từ sâu trong ánh mắt u tối của anh – một sự khao khát không hề có sự che đậy của "hình tượng cấm dục".
Bàn tay anh trượt từ cằm xuống cổ cô, nơi mạch máu đang đập dồn dập. Thẩm Quân Nhất cúi xuống, môi anh chỉ còn cách môi cô vài milimet. Diệp Ninh run rẩy nhắm mắt lại, hơi thở của cô và anh hòa quyện, nóng bỏng và hỗn loạn.
Ngay khi môi anh định chạm vào cô, tiếng chuông điện thoại trên bàn trà vang lên chói tai. Là cuộc gọi từ người đại diện.
Thẩm Quân Nhất khựng lại. Anh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để kìm nén sự rạo rực đang bùng cháy trong huyết quản. Khi anh mở mắt ra, sự lạnh lùng chuyên nghiệp đã quay trở lại, nhưng sâu trong đáy mắt vẫn còn dư vị của một ngọn lửa chưa tắt hẳn.
Anh buông cô ra, đứng thẳng người lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra. "Chuẩn bị xe đi. Chúng ta đến phim trường sau 30 phút nữa."
Diệp Ninh đứng lặng bên cửa sổ, nhìn bóng lưng anh bước về phía bàn lấy điện thoại. Cô hít thở không khí như một người vừa thoát khỏi cơn chết đuối. Ranh giới mong manh ấy chưa hoàn toàn bị bước qua, nhưng cả hai đều hiểu rằng, kể từ khoảnh khắc này, sự "chuyên nghiệp" chỉ còn là một lớp vỏ bọc mong manh cho một thứ tình cảm nguy hiểm hơn gấp bội.