MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Thuốc Phiện Ngọt NgàoChương 4

Vị Thuốc Phiện Ngọt Ngào

Chương 4

784 từ · ~4 phút đọc

Cơn mưa tầm tã của vùng duyên hải đổ ập xuống ngay khi buổi lễ kết thúc. Những hạt mưa nặng hạt quất vào cửa kính xe limousine, tạo ra những âm thanh lộp bộp liên hồi, càng làm tăng thêm vẻ u ám và cô lập bên trong khoang xe sang trọng. Thẩm Quân Nhất tựa đầu vào ghế da, mắt nhắm nghiền, gương mặt tái nhợt dưới ánh đèn đường lướt qua cửa sổ.

Diệp Ninh ngồi cạnh anh, cô nhận ra điều bất thường khi hơi nóng từ người anh tỏa ra ngày một gay gắt. Bàn tay cô khẽ chạm vào trán anh, rồi lập tức rụt lại vì kinh ngạc.

“Anh nóng quá, Thẩm tiên sinh. Anh đang sốt cao.”

Thẩm Quân Nhất không mở mắt, chỉ khàn giọng đáp: “Về khách sạn. Không được gọi bác sĩ, không được để lộ chuyện này cho phía công ty.”

Diệp Ninh hiểu rõ lý do. Một Ảnh đế đang ở đỉnh cao sự nghiệp không được phép để lộ bất kỳ dấu hiệu suy sụp nào, dù là bệnh tật, nhất là khi anh vừa có một scandal nhỏ trên thảm đỏ. Cô nhanh chóng chỉ dẫn tài xế chạy thẳng về phía khách sạn năm sao nơi đoàn phim đang lưu trú.

Khi cửa phòng penthouse đóng sập lại, Thẩm Quân Nhất gần như đổ gục xuống ghế sofa. Anh tháo lỏng cà vạt, những hơi thở dốc hằn lên lồng ngực phập phồng. Diệp Ninh vội vã chạy đi lấy nước ấm, khăn bông và hộp y tế dự phòng.

“Để tôi giúp anh thay đồ. Quần áo của anh thấm nước mưa và mồ hôi rồi, cứ mặc thế này sẽ phổi sẽ bị lạnh.”

Diệp Ninh quỳ xuống thảm, những ngón tay cô run rẩy chạm vào hàng cúc áo sơ mi của anh. Trong căn phòng chỉ có tiếng mưa đập vào cửa kính và tiếng hơi thở dồn dập của người đàn ông. Khi lớp áo sơ mi được mở ra, để lộ cơ thể săn chắc nhưng đang run nhẹ vì cơn rùng mình của sốt, Diệp Ninh cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Làn da anh nóng rực, sự va chạm giữa những đầu ngón tay lạnh lẽo của cô và cơ thể nóng cháy của anh tạo ra một sự kích thích thầm lặng nhưng mãnh liệt.

Cô dùng khăn ấm bắt đầu lau nhẹ lên ngực và cánh tay anh. Thẩm Quân Nhất đột ngột mở mắt, đôi mắt anh đỏ ngầu vì cơn sốt nhưng vẫn đầy sự áp chế. Anh nắm lấy bàn tay cô đang cầm khăn, ép nó áp sát vào lồng ngực trái của mình – nơi trái tim anh đang đập với tốc độ kinh người.

“Em đang sợ sao?” – Giọng anh thều thào nhưng đầy vẻ trêu chọc.

“Tôi chỉ đang làm việc của mình.” – Diệp Ninh cúi mặt, cố tránh ánh nhìn như thiêu như đốt của anh. Nhưng tư thế này khiến cô gần như đang bị bao vây bởi mùi hương hoóc-môn nam tính nồng đậm phát ra từ cơ thể đang sốt của anh.

“Lừa dối.” – Thẩm Quân Nhất cười nhạt, anh dùng chút sức lực cuối cùng kéo cô ngã hẳn vào lòng mình.

Diệp Ninh thốt lên một tiếng nhỏ, cả người cô áp sát vào lớp da thịt trần trụi của anh. Cảm giác da chạm da giữa không gian tĩnh mịch khiến mọi tế bào trên cơ thể cô như bừng tỉnh. Cơn sốt của anh dường như đang lây sang cả cô, khiến mặt cô đỏ bừng, tim đập loạn nhịp.

“Ở lại đây… đêm nay đừng đi đâu cả.” – Anh thì thầm, đầu tựa vào vai cô, hơi thở nóng rực phả lên hõm cổ nhạy cảm của Diệp Ninh. Sự yếu lòng hiếm hoi này của một người đàn ông quyền lực như anh giống như một loại độc dược ngọt ngào, khiến cô không thể khước từ.

Trong bóng tối của căn phòng khách sạn, chỉ có ánh đèn ngủ mờ ảo hắt lên hai bóng người đang đan quyện vào nhau. Diệp Ninh cảm nhận được bàn tay anh lười biếng trượt dọc theo sống lưng mình, dù anh đang bệnh, nhưng bản năng chiếm hữu vẫn mạnh mẽ đến đáng sợ.

Đêm nay, mưa bên ngoài không dứt, và ngọn lửa bên trong căn phòng này cũng bắt đầu nhen nhóm, thiêu rụi những rào cản cuối cùng của sự chuyên nghiệp. Diệp Ninh biết mình nên đứng dậy, nên giữ khoảng cách, nhưng hơi ấm của Thẩm Quân Nhất giống như một xiềng xích vô hình, giam cầm cô trong sự cấm kỵ mà cô thầm khao khát.