Đêm hội điện ảnh thường niên là một bữa tiệc của phù hoa và sự giả dối. Hàng nghìn ánh đèn flash nháy liên tục tạo thành một dải sáng trắng xóa, khiến không gian xung quanh thảm đỏ trở nên nóng bức và ngột ngạt. Diệp Ninh mặc một bộ đồ công sở tối màu, tóc búi gọn, đeo kính gọng đen để cố gắng hòa mình vào đám đông trợ lý phía sau. Nhưng dù cô có cố gắng trở nên vô hình đến đâu, ánh mắt cô vẫn không thể rời khỏi tiêu điểm duy nhất của đêm nay: Thẩm Quân Nhất.
Anh đứng đó, trong bộ suit đen may đo thủ công ôm sát thân hình hoàn mỹ. Mỗi bước đi, mỗi cái vẫy tay của anh đều khiến đám đông xung quanh phát cuồng. Thẩm Quân Nhất trước ống kính là một quý ông lịch lãm, xa cách và không một tì vết. Chỉ có Diệp Ninh biết, dưới lớp vải đắt tiền kia là một cơ thể đang mệt mỏi và một tâm hồn đang cực kỳ mất kiên nhẫn.
Sự cố xảy ra khi Thẩm Quân Nhất đang chuẩn bị bước lên bục phỏng vấn chính. Một nữ minh tinh mới nổi, cố tình muốn tạo scandal để đánh bóng tên tuổi, đã giả vờ vấp ngã ngay khi đi ngang qua anh. Theo bản năng và lịch sự, Thẩm Quân Nhất vươn tay đỡ lấy khuỷu tay cô ta. Ngay lập tức, đám săn ảnh như phát điên, tiếng màn trập vang lên liên hồi như tiếng súng liên thanh.
Diệp Ninh cảm thấy tim mình thắt lại. Cô nhìn thấy ánh mắt đắc thắng của cô gái kia và vẻ mặt cứng đờ, lạnh lẽo của Thẩm Quân Nhất. Theo đúng quy trình xử lý khủng hoảng, Diệp Ninh lập tức lách qua đám đông, nhanh chóng tiến về phía anh với chiếc áo khoác dự phòng trên tay.
"Thẩm tiên sinh, đạo diễn đang đợi anh ở phía trong." – Cô nói khẽ, khéo léo chen vào giữa anh và nữ minh tinh kia, dùng chiếc áo khoác che đi góc máy ảnh đang cố bắt lấy khoảnh khắc "thân mật" của hai người.
Thẩm Quân Nhất không nói một lời, anh lạnh lùng buông tay cô gái kia ra và bước nhanh vào khu vực sảnh chờ kín đáo dành cho khách mời hạng A. Diệp Ninh vội vã bước theo sau, gót giày cao gót nện trên sàn đá hoa cương nghe chát chúa.
Ngay khi bước vào lối đi vắng người được che phủ bởi những dải lụa dài trang trí, Thẩm Quân Nhất đột ngột dừng lại. Diệp Ninh suýt nữa đâm sầm vào lưng anh. Anh xoay người lại, nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào khoảng không gian hẹp giữa một bức tường đá và tấm rèm nhung dày cộp.
Ánh sáng ở đây mờ ảo, chỉ có tiếng nhạc giao hưởng từ sảnh chính vọng lại xa xăm.
"Em đến hơi muộn đấy." – Giọng anh trầm xuống, đầy sự trách móc và một chút gì đó giống như... hờn ghen.
"Tôi đã cố gắng nhanh nhất có thể, thưa anh. Scandal này sẽ được xử lý ngay..." – Diệp Ninh cố gắng báo cáo công việc, nhưng hơi thở của cô trở nên hỗn loạn khi Thẩm Quân Nhất tiến sát lại.
Bàn tay anh không buông cổ tay cô ra, mà trái lại, anh dùng bàn tay còn lại luồn qua eo cô, áp sát cơ thể cô vào mình. Diệp Ninh cảm nhận được sự cứng cáp của bộ suit và nhịp tim mạnh mẽ của anh. Sự tiếp xúc đột ngột này khiến cô run rẩy. Vì hôm nay là sự kiện lớn, Diệp Ninh buộc phải mặc một chiếc váy dài xẻ tà lót bên trong áo khoác công sở.
Dưới lớp vải dài mềm mại của chiếc váy, bàn tay của Thẩm Quân Nhất bất ngờ trượt xuống, nắm chặt lấy bàn tay đang lạnh ngắt của cô. Anh đan những ngón tay thon dài vào tay cô, một cái nắm tay thật chặt, đầy chiếm hữu, hoàn toàn tương phản với vẻ ngoài lạnh lùng của anh lúc này.
"Thẩm tiên sinh... có người sẽ thấy mất." – Diệp Ninh thảng thốt thì thầm. Ngay bên ngoài tấm rèm kia chỉ cách vài bước chân là những ngôi sao khác đang đi qua đi lại.
"Kệ họ." – Thẩm Quân Nhất cúi đầu, chóp mũi anh chạm nhẹ vào gò má cô, hơi thở mang theo mùi bạc hà thanh mát – "Lúc nãy khi cô ta chạm vào tôi, em có thấy khó chịu không?"
Diệp Ninh chết lặng. Câu hỏi này không nằm trong hợp đồng. Cô không được phép khó chịu. Nhưng sự thật là, khi thấy bàn tay người phụ nữ khác chạm vào cánh tay mà cô vẫn thường chăm sóc mỗi đêm, lồng ngực cô như bị ai đó bóp nghẹt.
"Đó là công việc của anh, tôi không có quyền..."
"Tôi hỏi em có khó chịu không?" – Anh siết chặt cái nắm tay dưới lớp váy, sự thô ráp của lòng bàn tay anh cọ xát vào da thịt nhạy cảm của cô, khơi dậy một cảm giác tê dại khó tả.
"Có." – Diệp Ninh run rẩy đáp, hơi thở của cô phả lên cổ áo sơ mi trắng muốt của anh – "Tôi ghét việc họ nhìn anh như thể anh là của riêng họ."
Một tiếng cười thấp vang lên trong lồng ngực Thẩm Quân Nhất. Anh buông tay cô ra, nhưng trước khi lùi lại, anh ghé sát tai cô nói nhỏ: "Hôm nay em làm tốt lắm. Phần thưởng... để về nhà rồi tính."
Anh bước ra ngoài, lập tức lấy lại dáng vẻ Ảnh đế cao ngạo, để lại Diệp Ninh đứng sững lại trong bóng tối, bàn tay vẫn còn vương lại hơi nóng từ cái nắm tay vụng trộm. Dưới lớp váy dài, đôi chân cô dường như không còn sức lực để đứng vững. Cô biết, cái nắm tay này không chỉ là một sự an ủi, mà là một dấu hiệu đánh dấu chủ quyền, một sợi dây xích vô hình đang thắt chặt lấy cả hai giữa chốn đông người.