Đoàn làm phim “Thiên Lý Độc Hành” đang vào giai đoạn nước rút. Phim trường rộng lớn bị bủa vây bởi hàng trăm nhân viên, tiếng loa chỉ đạo, tiếng kéo dây cáp và tiếng xì xào của các diễn viên quần chúng. Nhưng ở một góc khuất trong cánh gà của sân khấu dựng tạm, không gian lại bị bóp nghẹt bởi một sự tĩnh lặng khác thường.
Diệp Ninh cầm trên tay bình xịt khoáng và chiếc khăn lụa mềm, đứng đợi Thẩm Quân Nhất. Anh vừa kết thúc một cảnh quay hành động dưới những ánh đèn cao áp nóng đến cháy da. Khi anh bước ra khỏi khung hình, cả cơ thể như tỏa ra một luồng nhiệt lượng khổng lồ.
“Lại đây.” – Thẩm Quân Nhất ra lệnh, giọng anh khàn đặc vì hò hét trên phim trường.
Anh ngồi xuống chiếc ghế da trong phòng nghỉ cá nhân được ngăn cách tạm thời bằng những tấm màn nhung dày màu đỏ thẫm. Ánh sáng ở đây rất tối, chỉ có một ngọn đèn vàng nhỏ treo lơ lửng, tạo nên những mảng sáng tối nhảy múa trên gương mặt tạc tượng của anh.
Diệp Ninh tiến lại gần, đôi tay cô hơi run nhẹ nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô bắt đầu dùng khăn thấm nhẹ những giọt mồ hôi đang lăn dài từ thái dương xuống gò má sắc sảo của anh. Khi khoảng cách thu hẹp, mùi hương nhài thanh khiết từ sữa tắm của cô vô tình trộn lẫn với mùi hoóc-môn nam tính mạnh mẽ của anh.
Thẩm Quân Nhất nhắm mắt lại, tận hưởng sự mát lạnh từ chiếc khăn, nhưng hơi thở của anh mỗi lúc một nặng nề hơn.
“Diệp Ninh.” – Anh bất ngờ gọi tên cô, âm thanh trầm thấp như tiếng đàn cello vang lên giữa không gian chật hẹp.
“Vâng, Thẩm tiên sinh?”
“Em dùng nước hoa gì?”
Diệp Ninh hơi khựng lại, ngón tay vô tình lướt qua làn da nóng rực ở vùng cổ anh. “Tôi không dùng nước hoa. Có lẽ là mùi dầu gội hoặc… mùi của trà nhài tôi vừa pha cho anh.”
Thẩm Quân Nhất đột ngột mở mắt. Trong bóng tối lờ mờ, đôi mắt anh rực sáng lên một tia nhìn nguy hiểm. Anh vươn tay, không phải để đẩy cô ra, mà là nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo mạnh về phía trước. Diệp Ninh mất đà, cô buộc phải chống tay lên thành ghế của anh để không ngã nhào, tư thế lúc này khiến cô gần như đang nằm trọn trong vòng tay anh.
Bên ngoài tấm màn nhung, tiếng đạo diễn đang quát tháo và tiếng bước chân chạy qua chạy lại vang lên dồn dập, nhưng bên trong này, thời gian như ngưng đọng. Diệp Ninh có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim đập mạnh của anh xuyên qua lớp áo mỏng, và cả sự cương cứng của những khối cơ bắp khi anh đang cố kìm nén điều gì đó.
“Mùi hương này…” – Thẩm Quân Nhất ghé sát môi vào cổ tay cô, nơi mạch máu đang đập loạn nhịp – “Nó làm tôi mất tập trung.”
Anh không buông tay, trái lại còn dùng ngón cái miết nhẹ lên làn da trắng ngần của cô. Sự đụng chạm này hoàn toàn nằm ngoài danh mục “tiếp xúc cần thiết”. Diệp Ninh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, lan tỏa xuống tận mũi chân, khiến cô tê dại.
“Thẩm tiên sinh, điều thứ mười của hợp đồng…” – Cô cố gắng nhắc nhở, nhưng giọng nói lại nghe như một tiếng thở dài mời gọi.
Thẩm Quân Nhất khẽ cười, một nụ cười đầy tà khí mà anh chưa bao giờ để lộ trước ống kính. Anh buông cổ tay cô ra, nhưng ngay lập tức lại dùng bàn tay to lớn ấy luồn vào sau gáy cô, ép cô phải đối diện với mình. Khoảng cách gần đến mức hai đầu mũi chạm nhau, hơi thở của họ quện chặt lấy nhau trong bóng tối.
“Hợp đồng cấm em nảy sinh tình cảm, nhưng không cấm tôi…” – Anh bỏ lửng câu nói, ánh mắt dời xuống đôi môi đang hơi hé mở của cô.
Đúng lúc đó, tiếng trợ lý đạo diễn vang lên ngay sát tấm màn: “Thẩm Ảnh đế, mười phút nữa đến cảnh quay của anh. Mọi người đã chuẩn bị xong rồi ạ!”
Cơ thể Thẩm Quân Nhất cứng lại trong giây lát. Anh từ từ buông Diệp Ninh ra, đôi mắt lấy lại vẻ lạnh lùng như thường lệ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, bỏ lại Diệp Ninh đang đứng chới với trong bóng tối với hơi thở dồn dập.
Trước khi vén màn bước ra ngoài, anh quay lại nhìn cô một lần cuối, ánh mắt chứa đựng một sự chiếm hữu sâu sắc: “Chuẩn bị sẵn nước ấm và trà nhài. Tối nay về nhà, tôi muốn em dùng chính mùi hương này để xoa bóp vai cho tôi.”
Diệp Ninh đứng lặng trong góc tối, trái tim vẫn còn đập loạn trong lồng ngực. Cô nhìn xuống đôi tay mình – đôi tay vừa chạm vào “vị thần” của hàng triệu người. Cô biết mình đang chơi với lửa, và mùi hương nhài ấy, giờ đây dường như đã mang theo cả vị đắng cay của sự tội lỗi.
Phía sau bức màn nhung đỏ rực ấy, một ranh giới nữa đã bị phá vỡ. Không phải bằng một nụ hôn, mà bằng một sự chiếm hữu vô hình nhưng mãnh liệt hơn thế gấp nhiều lần.