MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Tông Chủ Này Chỉ Là Người ThườngChương 1

Vị Tông Chủ Này Chỉ Là Người Thường

Chương 1

965 từ · ~5 phút đọc

Trên đỉnh núi Thanh Vân, mây mù giăng lối quanh năm, che khuất một ngôi am nhỏ bằng gỗ mục. Tiếng chuông gió gỉ sét va vào nhau kêu lạch cạch theo từng cơn gió lạnh.

Trình Diệp ngồi bệt trên bậc thềm đá đã nứt nẻ, tay cầm một củ khoai lang nướng đen nhẹm, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không vô định. Anh xuyên không đến thế giới này đã tròn ba tháng. Kết quả của ba tháng nỗ lực tu luyện "Trường Sinh Quyết" mà hệ thống ban cho là... anh vẫn chẳng cảm nhận được một tia linh khí nào.

"Hệ thống, ngươi chắc chắn đây là bí tịch tối cao chứ không phải sách dạy dưỡng sinh cho người già đấy à?" – Trình Diệp thở dài, tâm niệm hỏi thầm.

Trong đầu anh hiện lên một bảng bảng điều khiển mờ nhạt: [Ký chủ: Trình Diệp. Tu vi: Phàm nhân. Nhiệm vụ hiện tại: Thu nhận đệ tử đầu tiên có điểm tiềm năng trên 90. Phần thưởng: Sống sót thêm 1 năm.]

Trình Diệp muốn chửi thề. Ở cái nơi chim không buồn đậu này, lấy đâu ra thiên tài để mà thu nhận? Thế gian này cá lớn nuốt cá bé, tông môn muốn tồn tại phải có linh thạch, có địa bàn, có cao thủ trấn giữ. Còn anh, ngoài gương mặt thanh tú trông có vẻ "tiên phong đạo cốt" và khả năng nhìn thấu tiềm năng người khác, thì chẳng khác gì một kẻ lừa đảo.

Đang lúc bụng đói cồn cào định cắn miếng khoai, đôi Tuệ Nhãn của anh chợt lóe lên một tia sáng đỏ gắt.

Từ phía con đường mòn dưới chân núi, một bóng dáng liêu xiêu đang lảo đảo bước đi. Đó là một cô gái. Bộ y phục bằng gấm thêu hoa của nàng đã rách nát, loang lổ vết máu khô và bùn đất. Trên mắt nàng quấn một dải lụa trắng cũng đã nhuộm màu đỏ thẫm. Nàng không nhìn thấy đường, mỗi bước đi đều va vào đá sỏi, ngã rồi lại bò dậy, bàn tay mảnh khảnh cào cấu vào mặt đất đến rỉ máu.

Trình Diệp nheo mắt nhìn kỹ, phía trên đầu cô gái hiện ra một dòng chữ vàng kim rực rỡ đến chói mắt:

[Tên: Lạc Tử Yên. Căn cốt: Kiếm Tâm Thông Minh (Bị phong ấn). Tiềm năng: 99. Trạng thái: Sắp chết vì kiệt sức và tuyệt vọng.]

"99 điểm?" – Trình Diệp suýt nữa làm rơi củ khoai. Đây không phải là thiên tài, đây là tổ tiên của thiên tài rồi!

Nhưng nhìn kỹ lại, lòng anh chợt thắt lại. Cô gái kia mới chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi. Nàng đang khóc, nhưng nước mắt không chảy ra được nữa, chỉ còn những vệt máu khô trên đôi gò má tái nhợt. Nàng bò đến chân bậc thềm, hơi thở đứt quãng, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu nhưng tràn đầy sự oán hận:

"Trời cao bất công... Lạc gia một lòng vì kiếm, tại sao lại để kẻ gian sát hại... Tại sao lại bắt ta sống trong bóng tối này..."

Nàng kiệt sức, gục đầu xuống ngay trước mũi giày của Trình Diệp.

Trình Diệp nhìn cô gái tội nghiệp, rồi nhìn lại bản thân mình. Anh vốn định giữ mình an toàn, định sống một đời lặng lẽ. Nhưng đôi bàn tay rướm máu kia bỗng làm anh nhớ đến bản thân mình ở kiếp trước – cũng từng bị cuộc đời xô đẩy đến chân tường, không một ai chìa tay ra giúp đỡ.

Anh đứng dậy, chậm rãi phủi bụi trên áo, cố giữ cho giọng nói của mình vang lên một cách bình thản và trầm mặc nhất, giống như những vị cao nhân trong phim ảnh:

"Tiểu cô nương, trời cao không bất công, chỉ có lòng người là tăm tối. Ngươi muốn thấy lại ánh sáng, hay muốn biến mình thành một phần của bóng tối mãi mãi?"

Lạc Tử Yên khựng lại. Nàng không nghe thấy tiếng bước chân, nhưng giọng nói kia lại như từ trên chín tầng mây vọng xuống, mang theo một loại sức mạnh tĩnh lặng lạ kỳ khiến tâm hồn đang điên cuồng của nàng bỗng chốc dịu lại. Nàng run rẩy đưa bàn tay đầy máu hướng về phía phát ra âm thanh:

"Ai... là ai?"

Trình Diệp không đỡ nàng dậy ngay, anh biết những người có lòng tự trọng cao như nàng cần một lý do để sống tiếp hơn là một sự thương hại. Anh nói tiếp, giọng nhẹ như gió thoảng:

"Thanh Vân Môn không dạy người ta nhìn bằng mắt, chỉ dạy người ta nhìn bằng tâm. Nếu ngươi dám bước qua 10 bậc thềm này, ta sẽ cho ngươi thấy một thế giới mà những kẻ có đôi mắt lành lặn kia cả đời cũng không thấy được."

Lạc Tử Yên sững sờ. Nàng không biết người đàn ông này là ai, nhưng trong cơn tuyệt vọng cùng cực, giọng nói này giống như sợi rơm cứu mạng duy nhất. Nàng nghiến răng, dùng chút tàn lực cuối cùng, móng tay cắm chặt vào kẽ đá, lôi cơ thể tàn tạ của mình bò lên từng bậc, từng bậc một.

Trình Diệp đứng đó, trái tim đập liên hồi vì lo lắng. Cố lên nhóc, bò lên đây là mạng của ta và ngươi đều giữ được rồi!

Khi bàn tay nàng chạm vào bậc đá thứ mười, Lạc Tử Yên hoàn toàn ngất đi. Trình Diệp thở phào một hơi đại nạn không chết, vội vàng cúi xuống bế xốc cô gái nhỏ vào trong am.

Gió trên đỉnh Thanh Vân vẫn thổi, nhưng từ hôm nay, ngôi am mục nát này đã không còn chỉ có một mình anh nữa.