MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Tông Chủ Này Chỉ Là Người ThườngChương 2

Vị Tông Chủ Này Chỉ Là Người Thường

Chương 2

1,035 từ · ~6 phút đọc

Căn phòng bên trong am nhỏ nồng đậm mùi gỗ mục và hương thảo mộc thanh đạm. Lạc Tử Yên tỉnh dậy trong cơn đau nhức xé tâm can. Theo bản năng, nàng đưa tay lên định chạm vào đôi mắt mình, nhưng nửa chừng lại khựng lại vì phát hiện vết thương đã được băng bó cẩn thận bằng lớp vải sạch sẽ.

Nàng không còn nghe thấy tiếng gió rít gào bên tai, thay vào đó là tiếng lửa cháy lách tách và mùi thơm dịu nhẹ của gạo chín.

"Tỉnh rồi sao?"

Giọng nói trầm thấp, thản nhiên ấy lại vang lên. Lạc Tử Yên run rẩy ngồi dậy, nàng hoàn toàn không cảm nhận được chút dao động linh lực nào từ người đàn ông này. Trong thế giới của nàng, kẻ mạnh luôn tỏa ra uy áp khiến người khác ngạt thở, nhưng người này lại giống như một mặt hồ không gợn sóng, sâu thăm thẳm đến mức khiến nàng thấy sợ hãi.

"Tiền bối... đây là đâu?" – Giọng nàng khàn đặc.

"Thanh Vân Môn. Một nơi để những kẻ không còn nơi nào để đi có thể dừng chân."

Trình Diệp bưng một bát cháo nóng đến, đặt lên chiếc bàn gỗ cạnh giường. Thực chất, đôi tay anh đang hơi run vì... tiếc của. Đó là nắm gạo cuối cùng trong hũ của anh. Để ra vẻ cao nhân, anh không thể nói rằng: "Này, ăn đi rồi mai cùng ta đi đào củ mài, nếu không cả hai thầy trò mình cùng chết đói."

"Ăn đi. Muốn báo thù hay muốn chết, cũng phải no bụng đã."

Lạc Tử Yên sờ soạng bưng bát cháo. Hơi ấm từ bát sứ truyền vào lòng bàn tay lạnh lẽo của nàng, thấm vào tận tim. Nàng múc một muỗng cháo đưa lên miệng. Nó không có linh khí, không phải cao lương mỹ vị, chỉ là cháo trắng loãng với vài hạt muối, nhưng sao lại đắng chát đến thế.

Nước mắt nàng rơi lả chả vào bát cháo. Từ khi gia tộc bị diệt môn, nàng đã chạy trốn suốt bảy ngày đêm, không ai cho nàng một ngụm nước, chỉ có những lời xua đuổi và ánh mắt kinh tởm nhìn một "phế vật mù lòa".

"Sư... Sư tôn..." – Nàng nghẹn ngào, buông bát cháo ra và quỳ sụp xuống sàn gỗ. "Lạc Tử Yên nguyện bái người làm thầy. Dù phải làm trâu làm ngựa, chỉ cầu người dạy cho con cách giết chết kẻ thù!"

Trình Diệp đứng đó, nhìn bóng dáng nhỏ bé đang dập đầu xuống sàn, lòng anh dâng lên một nỗi xót xa thực sự. Anh thở dài, bàn tay định xoa đầu nàng nhưng lại rụt về, chắp tay sau lưng, giữ vẻ thâm trầm:

"Ta không dạy ngươi cách giết người. Ta dạy ngươi cách cầm kiếm. Khi kiếm của ngươi đủ nhanh để chém đứt được nỗi đau trong lòng, lúc đó, kẻ thù của ngươi tự khắc sẽ chỉ là hạt bụi dưới chân."

Nói xong, Trình Diệp thầm tự đắc trong lòng: Câu này mình học trong phim kiếm hiệp, chắc là đủ ngầu để trấn áp cô bé rồi.

"Cầm lấy cái này."

Trình Diệp đưa cho nàng một thanh kiếm gỗ cũ kỹ mà anh nhặt được ở sau vườn.

Lạc Tử Yên đón lấy thanh kiếm. Đôi tay nàng run rẩy. Nàng vốn là thiên tài kiếm đạo, nhưng sau khi bị phế bỏ đôi mắt, nàng đã không còn cảm nhận được phương hướng, kiếm đối với nàng giờ đây chỉ là một khúc gỗ vô dụng.

"Từ hôm nay, mỗi ngày ngươi hãy đứng dưới gốc cây cổ thụ sau am, vung kiếm mười ngàn lần. Không cần dùng mắt, hãy dùng tai để nghe tiếng lá rụng, dùng da thịt để cảm nhận hướng gió."

Lạc Tử Yên sững sờ: "Chỉ... chỉ vung kiếm thôi sao?"

Trình Diệp quay lưng đi, bóng dáng dưới ánh hoàng hôn trông thật cô tịch và cao lớn: "Kiếm đạo đỉnh cao nhất chính là sự đơn giản nhất. Khi nào ngươi vung kiếm mà không còn nghe thấy tiếng kiếm xé gió, lúc đó mới coi là bắt đầu."

Thực tế, Trình Diệp nghĩ bụng: Chứ giờ ta có biết công pháp mẹ gì đâu mà dạy? Cứ bảo con bé vung kiếm cho quen tay, vừa kéo dài thời gian để mình tìm cách, vừa để nó có việc mà làm cho đỡ nghĩ quẩn.

Nhưng Lạc Tử Yên lại không nghĩ thế. Nàng ôm chặt thanh kiếm gỗ vào lòng, đôi mắt mù dù không thấy ánh sáng nhưng trong tâm khảm lại hiện lên bóng dáng của vị sư phụ "vô vi" này. Nàng tin rằng đây là một loại rèn luyện tâm tính cực kỳ cao siêu mà chỉ những vị đại lão lánh đời mới thấu hiểu.

Tối hôm đó, hệ thống trong đầu Trình Diệp vang lên một tiếng "Ting" giòn giã:

[Nhiệm vụ hoàn thành. Thu nhận đệ tử tiềm năng 99 thành công. Phần thưởng: Tăng thêm 1 năm thọ nguyên. Kích hoạt kỹ năng: Đồng Bộ Tu Luyện (Mức độ 1%).]

Trình Diệp chưa kịp vui mừng vì được sống tiếp thì bỗng thấy một luồng hơi ấm từ đan điền lan tỏa ra khắp tứ chi. Anh kinh ngạc nhận ra, khi Lạc Tử Yên ở ngoài sân bắt đầu vung thanh kiếm gỗ đầu tiên, một chút cảm giác về kiếm ý yếu ớt cũng đang truyền vào người anh.

"Chết tiệt, hệ thống này... hóa ra là mình được hưởng sái từ đệ tử à?"

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, dưới ánh trăng mờ ảo, cô gái mù đang nghiến răng vung kiếm, mồ hôi hòa cùng máu thấm đẫm vai áo.

Trình Diệp khẽ mỉm cười, lần đầu tiên trong ba tháng qua, anh không còn cảm thấy cái đỉnh núi Thanh Vân này cô quạnh nữa. Anh lấy củ khoai lang còn lại, lẳng lặng đặt ở bậu cửa sổ chỗ nàng tập luyện, rồi mới quay vào giường đi ngủ.

Giữa thế gian tu tiên đầy rẫy sự lừa lọc, một người thầy không có tu vi và một cô trò nhỏ mù lòa, bắt đầu nương tựa vào nhau mà sống.