MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Tông Chủ Này Chỉ Là Người ThườngChương 3

Vị Tông Chủ Này Chỉ Là Người Thường

Chương 3

1,227 từ · ~7 phút đọc

Bảy ngày trôi qua, đỉnh Thanh Vân vốn tĩnh lặng nay chỉ còn tiếng "vút, vút" đều đặn của thanh kiếm gỗ xé gió. Lạc Tử Yên tập đến mức bàn tay rách toác, máu thấm đỏ cả chuôi kiếm, nhưng nàng không dừng lại. Nàng sợ hãi rằng nếu mình dừng lại, sự bình yên mong manh này sẽ tan biến như một giấc mộng.

Trình Diệp đứng ở hiên nhà, nhìn cô trò nhỏ mà lòng thầm xót xa. Anh không dạy nàng chiêu thức, vì thực tế anh chẳng biết chiêu nào. Anh chỉ thỉnh thoảng đi ngang qua, buông một câu đầy vẻ huyền bí: "Kiếm nhanh hay chậm không phụ thuộc vào tay, mà phụ thuộc vào việc tâm ngươi có tĩnh hay không."

Thực chất, anh đang bận nghĩ xem trưa nay lấy gì bỏ vào bụng. Hũ gạo đã cạn đến đáy, củ mài sau núi cũng không còn nhiều.

"Hệ thống, ngươi cho ta cái danh tông chủ để làm gì khi mà ta sắp chết đói cùng đệ tử của mình?"

Bảng hệ thống im lìm không đáp, chỉ hiện lên một dấu chấm đỏ cảnh báo trên bản đồ radar. Có kẻ đang xâm nhập vào phạm vi núi Thanh Vân, và tốc độ di chuyển cực nhanh.

Trình Diệp giật mình, còn chưa kịp định thần thì từ phía rừng rậm sau núi, một bóng đen lao vút ra như một mũi tên, đâm sầm vào gốc cây cổ thụ nơi Lạc Tử Yên đang tập luyện.

"Ầm!"

Cây cổ thụ rung chuyển, lá rụng lả tả. Lạc Tử Yên lập tức thu kiếm, dù không thấy đường nhưng thính giác nhạy bén giúp nàng nhận ra có kẻ lạ. Nàng chĩa kiếm gỗ về phía trước, giọng lạnh lùng:

"Kẻ nào?"

Dưới gốc cây là một thiếu niên khoảng mười lăm tuổi. Cậu ta mặc một bộ đồ da thú rách nát, mái tóc bù xù che khuất khuôn mặt. Điều kinh dị nhất là trên đầu cậu ta lấp ló một đôi tai sói xám, và phía sau là một chiếc đuôi dài đầy máu. Cậu ta đang ôm lấy lồng ngực bị một vết thương sâu hoắm, máu tím đen chảy ra ròng ròng – dấu hiệu của trúng độc.

Tuệ Nhãn của Trình Diệp bật mở: [Tên: Thẩm Mặc. Chủng tộc: Bán Yêu (Thiên Lang huyết thống). Tiềm năng: 95. Trạng thái: Độc phát công tâm, đang bị thợ săn yêu quái truy đuổi.]

"Lại là một thiên tài... nhưng là thiên tài sắp chết." – Trình Diệp đổ mồ hôi hột.

Ngay sau đó, ba bóng người mặc võ phục màu xám, tay cầm trường đao đáp xuống sân am. Kẻ dẫn đầu có khuôn mặt hung ác, trên ngực thêu chữ "Ngự Thú Môn". Hắn nhìn thấy Trình Diệp và Lạc Tử Yên thì khinh khỉnh cười:

"Hóa ra trên đỉnh núi nát này có người ở. Này vị đạo hữu kia, giao con súc vật bán yêu đó ra đây. Nó là nô lệ bỏ trốn của Ngự Thú Môn chúng ta."

Thẩm Mặc nghe thấy hai chữ "súc vật", đôi mắt đỏ ngầu trừng lên, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ đầy căm hận nhưng cơ thể lại run rẩy vì kiệt sức. Cậu ta nhìn về phía Trình Diệp, trong ánh mắt ấy không có sự cầu cứu, chỉ có sự tuyệt vọng tột cùng của một sinh linh bị cả thế giới ruồng bỏ.

Lạc Tử Yên nghe thấy tiếng "bán yêu", kiếm gỗ trong tay hơi hạ xuống. Nàng cũng từng bị người đời gọi là "phế vật", nàng hiểu cảm giác bị khinh khi đó.

Trình Diệp nhìn ba tên võ sư trước mặt. Tuệ Nhãn cho biết bọn chúng đều có tu vi Luyện Khí tầng 5. Còn anh? Một người phàm đúng nghĩa. Nếu đánh thật, bọn chúng chỉ cần một cái búng tay là anh bay màu.

Nhưng nhìn thiếu niên bán yêu đang thoi thóp và cô đệ tử mù đang chờ đợi phản ứng của mình, Trình Diệp biết mình không thể lùi. Anh chắp tay sau lưng, chậm rãi bước xuống bậc thềm, mỗi bước chân đều cố ý dẫm thật nhẹ để tạo cảm giác "không trọng lượng".

"Thanh Vân Môn là nơi thanh tịnh, không chứa súc vật." – Trình Diệp lên tiếng, giọng vang vọng.

Tên dẫn đầu cười lớn: "Biết điều đấy, vậy mau tránh ra để ta bắt nó."

"Ngươi hiểu nhầm ý ta rồi." – Trình Diệp cắt lời, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào hắn. "Ý ta là, ở đây chỉ có đệ tử của ta, không có súc vật nào cả. Kẻ gọi người khác là súc vật, trong mắt ta, mới chính là loài cầm thú."

Không khí bỗng chốc đông cứng lại. Lạc Tử Yên sững sờ, còn thiếu niên bán yêu thì ngước nhìn bóng lưng của Trình Diệp, đôi tai sói khẽ động đậy.

"Thằng nhãi ranh không biết sống chết! Một cái am rách mà cũng dám xưng tông môn?" – Tên võ sư tức giận, vung đao chém tới. Một luồng đao khí xé gió lao thẳng về phía ngực Trình Diệp.

Trình Diệp tim bắn ra khỏi lồng ngực, nhưng chân không nhích một bước. Anh đánh cược! Anh đánh cược vào cái "Đồng Bộ Tu Luyện" với Lạc Tử Yên.

"Tử Yên, kiếm của ngươi dùng để làm gì?" – Trình Diệp quát lớn.

Lạc Tử Yên như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Trong bóng tối của nàng, lời nói của sư phụ như một tia chớp rạch ngang bầu trời. Nàng vung kiếm gỗ lên, không có chiêu thức, chỉ là một cú đâm thẳng đơn giản mà nàng đã thực hiện hàng vạn lần suốt bảy ngày qua.

"Vút!"

Một luồng kiếm ý vô hình, sắc lẹm và thuần khiết phát ra từ thanh kiếm gỗ mục. Nó không chỉ chém nát đao khí của tên võ sư mà còn hất văng cả ba tên kia ra khỏi cổng am.

Tên dẫn đầu lồm cồm bò dậy, nhìn thanh đao gãy làm đôi trên tay, mặt cắt không còn giọt máu: "Kiếm ý xuất thể? Cảnh giới Kiếm Sư? Chạy mau!"

Bọn chúng kinh hoàng bỏ chạy, không dám ngoái đầu nhìn lại.

Sân am trở lại tĩnh lặng. Lạc Tử Yên đứng sững sờ, nàng không tin được mình vừa làm được điều đó bằng một thanh kiếm gỗ.

Trình Diệp lúc này mới thở phào, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo trong. Anh quay sang nhìn thiếu niên bán yêu đang lịm đi, bước tới và cúi người xuống. Không có sự ghê tởm, không có sự đề phòng, anh nhẹ nhàng đặt tay lên mái tóc bù xù của cậu ta:

"Đuôi hơi nhiều lông một chút, nhưng cũng không sao. Từ nay, ngươi tên là Thẩm Mặc. Ở đây, không ai xích cổ ngươi cả."

Thẩm Mặc nhìn vào đôi mắt bình thản của Trình Diệp, sự thù hận trong đôi mắt đỏ dần tan biến, thay vào đó là một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài.

Đêm đó, Trình Diệp phải nhịn đói hoàn toàn vì bát cháo cuối cùng đã dành cho "nhị đệ tử". Anh ngồi nhìn hai đứa trẻ một mù một yêu đang nương tựa vào nhau bên đống lửa, bụng kêu rột rột nhưng môi lại mỉm cười.

Sư phụ phế vật này, xem ra gánh nặng lại tăng lên rồi.