Cơn sốt của Thẩm Mặc kéo dài suốt đêm. Chất độc từ mũi tên của đám thợ săn Ngự Thú Môn không chỉ làm thối rữa da thịt mà còn đang gặm nhấm vào mạch máu của cậu thiếu niên bán yêu. Cậu nằm co quắp trên tấm chiếu rách, hàm răng nghiến chặt để không phát ra tiếng rên rỉ, nhưng chiếc đuôi sói thỉnh thoảng lại co giật trong vô thức.
Trình Diệp ngồi bên cạnh, chân mày nhíu chặt. Tuệ Nhãn của anh hiện lên dòng chữ đỏ chói: [Trạng thái: Trúng độc "Hủ Cốt Tán". Giải pháp: Linh Đan bậc 3 hoặc thanh tẩy máu.]
"Linh đan bậc ba? Mình lấy đâu ra, đào đất lên mà luyện à?" – Trình Diệp lầm bầm.
Lạc Tử Yên ngồi phía đối diện, đôi mắt quấn lụa trắng hướng về phía Thẩm Mặc, giọng lo lắng: "Sư tôn, đệ ấy hình như không ổn. Con có thể cảm nhận được hơi thở của đệ ấy đang yếu dần. Người... người có thể ra tay cứu đệ ấy không?"
Trình Diệp nhìn vào ánh mắt tràn đầy sự sùng bái và tin tưởng tuyệt đối của đệ tử đại tỷ, lòng anh run lên. Anh biết, nếu lúc này mình nói "Ta không biết làm gì", niềm tin – thứ duy nhất gắn kết cái tông môn nát này – sẽ sụp đổ.
Anh đứng dậy, vuốt nhẹ tà áo dài, giọng điệu vẫn bình thản như mặt nước hồ thu: "Độc này đối với người khác là chí mạng, nhưng với Thanh Vân Môn ta, chỉ là một chút tạp chất. Yên nhi, ngươi đi đun một nồi nước sôi. Ta vào rừng tìm vài loại 'linh dược' sơ cấp."
Nói đoạn, Trình Diệp bước nhanh ra sau núi, mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng. Anh lục tìm trong trí nhớ của một sinh viên từng học qua môn sinh học và hóa học cơ bản.
"Hủ Cốt Tán là độc tính axit... cần chất kiềm để trung hòa... Và vết thương bị nhiễm trùng, mình cần kháng sinh tự nhiên."
Trình Diệp bắt đầu đào bới. Anh nhặt vỏ cây liễu (có chứa Salicin – tiền chất của Aspirin giúp giảm đau, hạ sốt), một ít tỏi dại (kháng sinh tự nhiên) và tro bếp từ một loại cây gỗ cứng (chứa kali cacbonat giúp trung hòa độc tính). Đối với giới tu tiên, đây là những thứ rác rưởi, nhưng với Trình Diệp, đây là bộ dụng cụ y tế cuối cùng.
Khi anh trở lại am, Lạc Tử Yên đã chuẩn bị xong nồi nước. Trình Diệp bắt đầu "biểu diễn". Anh cố tình tung những vỏ cây lên không trung rồi dùng tay bắt lại bằng những động tác múa may kỳ lạ, miệng lẩm bẩm vài câu định luật Vật lý bằng tiếng Anh cho thêm phần huyền bí:
"Entropy tăng dần... Định luật bảo toàn năng lượng... Kết hợp!"
Lạc Tử Yên nghe những từ ngữ lạ lẫm ấy, trong lòng càng thêm chấn động: "Đây chắc chắn là thần chú cổ xưa của thượng giới, sư tôn đang dùng quy tắc của trời đất để luyện dược!"
Trình Diệp giã nát tỏi và vỏ cây, hòa với tro bếp đã lọc kỹ, tạo thành một loại hỗn hợp sền sệt màu xám xịt, mùi nồng nặc khó ngửi. Anh đem hỗn hợp đó đắp trực tiếp lên vết thương đen thẫm của Thẩm Mặc, rồi ép cậu uống một bát nước sắc đặc quánh từ vỏ liễu.
"Ư... Á!" – Thẩm Mặc hét lên một tiếng đau đớn, cơ thể cứng đờ lại rồi phun ra một ngụm máu đen ngòm.
"Sư tôn!" – Lạc Tử Yên hốt hoảng.
"Đừng động. Đó là độc máu đang bị ép ra ngoài." – Trình Diệp trấn an, dù chính anh cũng đang nín thở cầu nguyện.
Vài phút sau, điều kỳ diệu xảy ra. Vết thương vốn đang mưng mủ của Thẩm Mặc bắt đầu khô lại, hơi thở của cậu dần ổn định, sắc mặt từ xanh xao chuyển sang hồng nhuận hơn một chút.
Hệ thống vang lên: [Ký chủ sử dụng phương pháp 'Hóa dược phàm nhân' cứu sống Thiên Lang. Thưởng: 100 điểm cống hiến. Kích hoạt: Sơ cấp Dược Lý.]
Trình Diệp thở phào một hơi dài, suýt chút nữa là ngã ngồi xuống sàn. Anh vội vàng chắp tay sau lưng, nhìn ra cửa sổ che giấu sự mệt mỏi: "Xong rồi. Độc đã tan, nhưng căn cốt của hắn còn yếu, cần nghỉ ngơi. Từ nay hắn sẽ là sư đệ của ngươi. Yên nhi, ngươi hãy chăm sóc hắn."
Lạc Tử Yên cảm động đến mức quỳ xuống: "Sư tôn dụng tâm lương khổ. Người dùng những thứ đơn giản nhất để tạo ra thần tích, chính là muốn dạy chúng con rằng vạn vật trên đời đều có linh tính, không nhất thiết phải là linh dược nghìn năm mới cứu được người, đúng không ạ?"
Trình Diệp khựng lại một chút, rồi gật đầu nhẹ: "Ngươi ngộ ra được điều đó, ta rất hài lòng."
Thực ra là vì sư phụ ngươi nghèo quá thôi đồ đệ ngoan ạ... – Trình Diệp thầm gào thét trong lòng.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Thẩm Mặc tỉnh dậy. Cậu cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm chưa từng có. Cậu nhìn thấy cô gái mù đang ngồi bên cạnh sắc thuốc, và thấy vị "cao nhân" kia đang đứng ở sân, cầm một cây chổi tre quét lá rụng với tư thế vô cùng nhàn nhã.
Thẩm Mặc bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt đất lạnh lẽo nhưng lòng lại ấm áp. Cậu đi ra sân, quỳ sụp xuống sau lưng Trình Diệp:
"Thẩm Mặc mạng hèn, cảm tạ đại ân của tông chủ. Đời này kiếp này, mạng của con thuộc về Thanh Vân Môn."
Trình Diệp dừng chổi, không quay đầu lại, chỉ nhìn đám mây trôi trên đầu: "Mạng của ngươi là của chính ngươi. Ở đây, ta không cần nô lệ, chỉ cần người nhà. Đi đi, Yên nhi đang chờ ngươi ăn cháo đấy... À mà, lát nữa ăn xong nhớ ra sau núi đào thêm ít củ mài nhé, đó là 'bài tập' đầu tiên của ngươi."
Thẩm Mặc ngẩn người, rồi nở một nụ cười rạng rỡ nhất từ lúc sinh ra đến nay: "Rõ, thưa Sư tôn!"
Trên đỉnh núi Thanh Vân, khói bếp bắt đầu bay lên, hòa cùng tiếng cười trẻ thơ và tiếng quét rác sột soạt, vẽ nên một bức tranh tu tiên lạ lùng nhất thế gian.