Ba ngày sau khi Thẩm Mặc gia nhập, Thanh Vân Môn bắt đầu ra dáng một cái "tông môn" hơn, dù thực chất chỉ là hai đứa trẻ một mù một yêu đang thay phiên nhau đào củ mài và gánh nước. Trình Diệp bắt đầu tận hưởng cảm giác của một "lão đại" nghỉ hưu, cho đến khi tiếng gầm của một con phi hành thú làm rung chuyển tán lá rừng.
Một con Kim Điêu to lớn, sải cánh rộng hơn trượng từ trên trời hạ xuống, tạo ra một trận cuồng phong thổi bay đống lá khô mà Trình Diệp vừa vất vả quét xong.
Trên lưng Kim Điêu bước xuống một thanh niên nam tử mặc trường bào màu xanh lơ, thắt lưng đính ngọc bích, tay cầm quạt giấy, vẻ mặt đầy kiêu ngạo. Hắn nhìn quanh cái am mục nát, mũi nhăn lại như ngửi thấy mùi hôi thối.
"Đây là Thanh Vân Môn trong truyền thuyết vừa đánh đuổi người của Ngự Thú Môn sao? Đúng là nực cười, một cái chuồng lợn còn sạch sẽ hơn nơi này."
Lạc Tử Yên lập tức buông thanh kiếm gỗ, che chắn trước mặt Trình Diệp. Thẩm Mặc cũng nhe nanh sói, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm kẻ lạ mặt.
"Lùi lại." – Trình Diệp thản nhiên lên tiếng. Anh vẫn ngồi trên ghế dựa, tay cầm chén trà nhạt, mắt không thèm liếc nhìn kẻ mới tới.
Thực ra, tim Trình Diệp đang đập như đánh trống. Tuệ Nhãn của anh hiện lên: [Tên: Lâm Tinh Vũ. Tu vi: Trúc Cơ kỳ tầng 1. Thuộc hạ của Thiên Diệu Tông. Trạng thái: Kiêu ngạo, đang tìm kiếm cao nhân để so tài.]
Trúc Cơ kỳ! Trình Diệp nuốt nước bọt. Luyện Khí có thể còn dùng mưu mẹo, chứ Trúc Cơ là kẻ đã bắt đầu thoát thai hoán cốt, một cái búng tay của hắn có thể san bằng cái am này.
Lâm Tinh Vũ nhìn Trình Diệp, thấy đối phương không có nửa điểm tu vi nhưng phong thái lại cực kỳ ung dung, trong lòng chợt dâng lên một sự nghi hoặc: "Kẻ này không có linh lực dao động, một là kẻ phàm phu, hai là... tu vi đã đạt đến mức phản phác quy chân, hòa mình vào trời đất."
Hắn nhớ lại lời đám người Ngự Thú Môn kể về một kiếm ý đáng sợ trên núi này, liền thu quạt, chắp tay hờ hững: "Tại hạ Lâm Tinh Vũ, đệ tử nội môn Thiên Diệu Tông. Nghe danh Thanh Vân Môn có cao nhân ẩn thế, đặc biệt đến đây thỉnh giáo một chiêu."
Trình Diệp đặt chén trà xuống, cuối cùng cũng ngước mắt lên, giọng nói đều đều: "Thiên Diệu Tông? Chưa nghe bao giờ. Có lẽ là một tiểu phái nơi góc đường nào đó chăng?"
Lâm Tinh Vũ tím mặt: "Ngươi...! Thiên Diệu Tông ta là tông môn hạng ba ở Thanh Châu, đệ tử vạn người, ngươi dám nhục mạ?"
"Vạn người hay triệu người, trong mắt ta cũng chỉ là con số." – Trình Diệp đứng dậy, bước chậm rãi quanh Lâm Tinh Vũ, mỗi bước đi anh đều cố tình dẫm vào những vị trí "tử huyệt" của linh khí xung quanh (thực chất là anh nhìn thấy các điểm yếu linh lực qua Tuệ Nhãn).
"Ngươi đến đây thỉnh giáo, nhưng lại mang theo tâm thế của một kẻ đi dạo chợ. Kiếm trong tay ngươi có tâm không? Hay chỉ là một món trang sức bằng sắt vụn?"
Lâm Tinh Vũ cười lạnh: "Nói suông ai chẳng nói được! Hãy tiếp của ta một chiêu 'Tinh Thần Kiếm'!"
Hắn rút kiếm, linh lực Trúc Cơ kỳ bộc phát, ánh kiếm rực rỡ như sao sa lao thẳng về phía Trình Diệp. Lạc Tử Yên và Thẩm Mặc hét lên kinh hãi.
Trình Diệp vẫn đứng yên, tay chắp sau lưng, mặt không đổi sắc. Ngay khi mũi kiếm chỉ còn cách cổ họng ba tấc, anh nhẹ nhàng thốt ra một chữ:
"Dừng."
Không có đại chiêu nào cả. Nhưng đúng lúc đó, bước chân của Lâm Tinh Vũ vấp phải một hòn đá nhỏ mà Trình Diệp đã dùng chân đẩy nhẹ vào vị trí đó lúc nãy. Theo quán tính, linh lực đang vận hành của Lâm Tinh Vũ bị khựng lại, cộng thêm áp lực tâm lý cực lớn vì sự bình tĩnh của Trình Diệp, khiến hắn bị nghịch chuyển khí huyết, mặt đỏ gay rồi ngã nhào ra đất.
Kiếm của hắn cắm phập xuống đất, cách ngón chân Trình Diệp đúng một phân.
Trình Diệp cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Lâm Tinh Vũ, giọng nói tràn đầy sự thất vọng: "Ngươi nhìn thấy gì? Ngươi nhìn thấy mục tiêu, nhưng ngươi không nhìn thấy mặt đất dưới chân mình. Kẻ chỉ nhìn lên trời mà quên đi cội rễ, sớm muộn cũng sẽ ngã chết. Ngươi đi đi, Thanh Vân Môn không đấu với kẻ chưa biết cách đi đứng."
Lâm Tinh Vũ run rẩy. Hắn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Tại sao một cao thủ Trúc Cơ như hắn lại vấp ngã một cách ngớ ngẩn như vậy? Chỉ có một giải thích duy nhất: Vị tiền bối này đã dùng quy tắc không gian hoặc tâm lý chiến để điều khiển hắn mà hắn không hề nhận ra!
"Tiền bối... tu vi cao thâm, vãn bối đã thua tâm phục khẩu phục." – Lâm Tinh Vũ toát mồ hôi lạnh, lồm cồm bò dậy, không dám lấy lại thanh kiếm, vội vàng nhảy lên Kim Điêu bỏ chạy như bị ma đuổi.
Lạc Tử Yên và Thẩm Mặc nhìn sư phụ mình với ánh mắt sùng bái đến mức muốn quỳ lạy. Sư phụ thậm chí không cần ra tay, chỉ nói một chữ đã khiến cao thủ Trúc Cơ ngã ngựa!
"Sư tôn... người thật là..." – Thẩm Mặc lắp bắp.
Trình Diệp thở hắt ra một hơi, chân run đến mức suýt không đứng vững. Anh lẳng lặng nhặt thanh kiếm bằng bạc của Lâm Tinh Vũ lên, mắt sáng rực: "Kiếm này... chắc bán được khối tiền mua gạo đấy."
Nhưng quay sang thấy hai đệ tử đang nhìn mình, anh vội ho khẽ, lấy lại vẻ nghiêm trang: "Kiếm này sát khí quá nặng, để ta mang vào trong am dùng bí pháp trấn áp. Hai đứa, đi tập luyện tiếp đi!"
Tối hôm đó, Trình Diệp ngồi trong am, vừa mài thanh kiếm bạc để chuẩn bị đem đi bán, vừa thầm nghĩ: May mà mình xem nhiều phim kiếm hiệp, nếu không hôm nay đã thành bia tập bắn rồi. Hệ thống ơi là hệ thống, bao giờ ta mới thực sự biết đánh nhau đây?