Sau cái ngày Lâm Tinh Vũ của Thiên Diệu Tông tháo chạy khỏi đỉnh Thanh Vân, một tin đồn bắt đầu lan nhanh như cháy rừng khắp các quán trà tu tiên ở vùng hạ giới. Người ta kể rằng, trên đỉnh núi nghèo nàn nọ có một vị đại năng "Vô vi", chỉ dùng một lời nói đã khiến Trúc Cơ cao thủ phải quỳ lạy, dùng một cái nhìn đã khiến kiếm khí hóa hư không.
Trình Diệp hoàn toàn không biết mình đã trở thành "truyền thuyết đô thị". Anh đang bận rộn với một việc quan trọng hơn: Chia tiền.
Thanh kiếm bạc của Lâm Tinh Vũ quả nhiên là đồ tốt. Trình Diệp đã lén xuống núi, tìm một tiệm cầm đồ và đổi được một túi linh thạch vụn cùng rất nhiều tiền vàng. Lần đầu tiên sau ba tháng, gian bếp của Thanh Vân Môn có mùi thịt kho tàu thơm nức.
"Ăn đi, hôm nay sư phụ vui, cho phép các con ăn no." – Trình Diệp hào phóng gắp hai miếng thịt lớn vào bát của Tử Yên và Thẩm Mặc.
Lạc Tử Yên cầm đũa, đôi môi run run: "Sư tôn, người vì chúng con mà phải bán đi thanh kiếm quý giá dùng để 'trấn áp sát khí' đó... Đồ nhi thực sự hổ thẹn."
Thẩm Mặc cũng nghẹn ngào: "Con sẽ tu luyện chăm chỉ hơn, sớm ngày báo đáp ân tình của người."
Trình Diệp suýt nghẹn miếng thịt. Anh chỉ muốn cải thiện bữa ăn thôi mà, sao qua tai hai đứa nhỏ này lại trở thành hành động hy sinh cao cả thế kia? Anh đành buông đũa, vờ như không quan tâm:
"Vật ngoài thân mà thôi. Kiếm quý đến đâu cũng không bằng việc nhìn thấy hai đứa các con trưởng thành. Ăn đi, đừng nói nhiều."
Bữa cơm đang ấm cúng thì đột nhiên, Tuệ Nhãn của Trình Diệp cảnh báo đỏ rực. Một luồng khí tức mạnh mẽ, lạnh lẽo và đầy thù hận đang tiến gần.
"Lạc Tử Yên! Tiện nhân mù lòa, ta biết ngươi đang trốn ở đây!"
Một tiếng quát vang dội khiến bát đũa trên bàn rung lên bần bật. Lạc Tử Yên nghe thấy giọng nói này, khuôn mặt xinh đẹp lập tức trở nên trắng bệch, thanh kiếm gỗ trong tay nàng run rẩy dữ dội.
"Lạc... Lạc Vô Song?" – Nàng thì thào, nỗi sợ hãi từ sâu trong ký ức ùa về. Đó là gã anh họ đã trực tiếp cầm kiếm đâm mù mắt nàng để cướp đoạt vị trí người thừa kế Lạc gia.
Trước cổng am, một nhóm người mặc giáp phục thêu hình rồng của Lạc gia đang đứng sừng sững. Dẫn đầu là một thanh niên anh tuấn nhưng đôi mắt đầy vẻ nham hiểm. Hắn nhìn cái am nát với vẻ khinh bỉ, rồi nhìn thấy Lạc Tử Yên đang đứng sau lưng Trình Diệp.
"Nghe nói ngươi tìm được một tên sư phụ 'cao nhân' nào đó để nương tựa? Hóa ra là một tên phàm nhân không có nửa điểm tu vi này sao?" – Lạc Vô Song cười lớn, thanh kiếm trên tay hắn lóe lên tia sáng xanh lịm của Luyện Khí tầng 9.
Hắn bước tới, nhìn Trình Diệp: "Này tên lừa đảo, giao con nhỏ đó ra đây. Lạc gia ta không muốn làm khó một kẻ phàm phu như ngươi, nhưng nếu ngươi dám ngăn cản..."
Trình Diệp chậm rãi đứng dậy, che khuất bóng dáng nhỏ bé của Tử Yên. Anh cảm nhận được đệ tử của mình đang run rẩy, bàn tay nàng nắm lấy gấu áo anh chặt đến mức trắng bệch.
Anh biết, lúc này nếu anh run sợ, Tử Yên sẽ gục ngã hoàn toàn.
"Ngươi là người của Lạc gia?" – Trình Diệp hỏi, giọng nói bình thản đến lạ kỳ, dù trong lòng anh đang tính toán xem có nên dùng "Hệ thống đổi mạng" không.
"Đúng thế! Ta là thiếu chủ Lạc gia, Lạc Vô Song!"
"Vô Song (không ai sánh bằng) sao?" – Trình Diệp cười nhạt, một nụ cười đầy vẻ thương hại. "Cái tên này đặt cho ngươi thật là lãng phí. Một kẻ chỉ dám cầm kiếm hướng về phía người nhà, chỉ dám bắt nạt một thiếu nữ mù lòa... Trong mắt ta, ngươi ngay cả việc cầm kiếm cũng không xứng."
"Ngươi nói gì?!" – Lạc Vô Song giận dữ, linh áp bộc phát khiến bụi đất bay mù mịt.
Trình Diệp vẫn không nhúc nhích, anh dùng Tuệ Nhãn soi xét từng kẽ hở trong luồng linh lực của đối phương: "Ngươi có biết tại sao đôi mắt của Tử Yên bị mù không? Bởi vì đôi mắt nàng quá thuần khiết, không nên nhìn thấy một kẻ dơ bẩn như ngươi. Hôm nay, ngươi dám bước lên bậc thềm này, ta sẽ khiến ngươi hiểu thế nào là 'Vô Song' thực sự."
Nói đoạn, Trình Diệp quay lại, đặt tay lên vai Lạc Tử Yên, truyền cho nàng một hơi ấm dịu dàng: "Tử Yên, nghe sư phụ nói. Kiếm của ngươi không cần nhìn bằng mắt. Hãy nghe tiếng nhịp tim của hắn, nghe sự sợ hãi đang run rẩy trong linh lực của hắn. Ra ngoài đó, chém đứt nỗi sợ của chính mình đi."
Hệ thống bỗng vang lên: [Kích hoạt kỹ năng đặc biệt: Cộng hưởng tinh thần. Đệ tử Lạc Tử Yên nhận được 200% cảm giác kiếm ý từ ký chủ trong 60 giây.]
Lạc Tử Yên bỗng thấy tâm trí mình sáng bừng lên. Nàng không còn thấy bóng tối nữa, mà thấy những luồng khí lưu đang chuyển động, thấy được từng sơ hở trong tư thế của Lạc Vô Song như thể sư phụ đang cầm tay chỉ việc cho nàng.
Nàng bước ra, thanh kiếm gỗ mục nát giơ lên ngang ngực.
"Phế vật mù! Đi chết đi!" – Lạc Vô Song lao tới, thanh kiếm sắt bén nhắm thẳng cổ họng nàng.
Xoẹt!
Một tiếng xé vải vang lên. Không ai thấy Lạc Tử Yên ra chiêu như thế nào. Họ chỉ thấy nàng vẫn đứng yên đó, nhưng Lạc Vô Song đã đứng khựng lại phía sau nàng, thanh kiếm sắt trên tay hắn gãy làm đôi, và một vệt máu mỏng xuất hiện trên trán hắn, sát sạt da đầu.
Lạc Tử Yên thu kiếm, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ: "Sư phụ nói đúng, ngươi không xứng để ta dùng kiếm thực sự. Cút khỏi đỉnh Thanh Vân, trước khi ta đổi ý."
Lạc Vô Song run cầm cập, cái cảm giác cận kề cái chết vừa rồi khiến hắn tiểu cả ra quần. Hắn không hiểu nổi, một phế vật bị chính hắn đâm mù mắt, tại sao chỉ sau vài ngày lại có thể đáng sợ như vậy?
Hắn nhìn về phía Trình Diệp – người vẫn đang thản nhiên cầm chén trà uống dở – rồi kinh hoàng hét lên: "Yêu thuật! Đây là yêu thuật! Chạy mau!"
Đám người Lạc gia chạy trối chết. Lạc Tử Yên lúc này mới buông kiếm gỗ, quỳ sụp xuống chân Trình Diệp, oà khóc nức nở. Những uất ức, đau khổ tích tụ bấy lâu nay theo tiếng khóc mà tuôn ra hết.
Trình Diệp khẽ thở dài, xoa đầu nàng: "Khóc đi, khóc hết rồi thì từ mai phải cười. Đệ tử của Thanh Vân Môn, không được để nước mắt làm mờ đi tâm kiếm."
Dưới ánh hoàng hôn, bóng sư phụ cao gầy và cô trò nhỏ đang nương tựa vào nhau, tạo nên một khung cảnh bình yên lạ thường giữa thế giới tu tiên đầy tàn khốc.