MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Tông Chủ Này Chỉ Là Người ThườngChương 7

Vị Tông Chủ Này Chỉ Là Người Thường

Chương 7

1,260 từ · ~7 phút đọc

Tiếng khóc của Lạc Tử Yên nhỏ dần rồi tắt hẳn, thay vào đó là nhịp thở đều đặn của một người vừa trút bỏ được gánh nặng nghìn cân. Thẩm Mặc lẳng lặng đi dọn dẹp đống đổ nát trước cổng am, đôi tai sói thỉnh thoảng lại vểnh lên, nhìn sư phụ mình với ánh mắt còn thành kính hơn cả nhìn thần thánh.

Trong khi đó, "vị thần thánh" Trình Diệp đang ngồi bệt dưới đất, tay ôm ngực thở dốc.

"Hú vía... Suýt chút nữa là ăn cám rồi." – Anh lẩm bẩm. Cái chiêu "Cộng hưởng tinh thần" vừa rồi tiêu tốn của anh không ít tinh lực, cảm giác như vừa thức trắng ba đêm để chạy deadline ở thế giới cũ.

Hệ thống bỗng vang lên một âm thanh khác lạ: [Ting! Đệ tử đại diện chiến thắng kẻ thù tâm lý. Độ trung thành của Lạc Tử Yên đạt mức: Tử Trung (Chết cũng không phản).] [Mở rộng phạm vi Tuệ Nhãn: Ký chủ hiện có thể nhìn thấu lòng đất trong bán kính 50 mét.]

Trình Diệp khựng lại. Nhìn thấu lòng đất?

Anh thử tập trung ánh nhìn xuống đôi giày vải rách của mình. Đột nhiên, mặt đất trở nên trong suốt như mặt nước. Anh thấy những rễ cây đan xen, thấy những chú giun đang bò, và...

"Cái gì kia?"

Cách chỗ anh ngồi khoảng ba mét, sâu dưới lớp đá cuội, có một vầng sáng màu tím nhạt đang tỏa ra. Nó có hình dạng một chiếc hộp nhỏ, bao quanh là một luồng linh khí u uẩn nhưng vô cùng tinh khiết.

Trình Diệp nuốt nước bọt, vội vàng đứng dậy, phủi mông: "Thẩm Mặc, lấy cái cuốc ra đây cho ta."

Thẩm Mặc ngẩn người: "Sư tôn, người cần cuốc làm gì ạ? Để con làm cho!"

"Không, cái này... cái này phải đích thân ta 'khai quang'." – Trình Diệp làm bộ nguy hiểm. "Ta cảm nhận được một luồng oán khí từ thời cổ đại đang bị trấn áp dưới lòng đất này. Nếu không lấy lên hóa giải, sẽ ảnh hưởng đến long mạch của Thanh Vân Môn."

Nghe đến "long mạch" và "oán khí", Thẩm Mặc và Lạc Tử Yên (vừa lau nước mắt đứng dậy) lập tức nghiêm trang. Hai đứa nhỏ đứng chắp tay hai bên, nhìn sư phụ mình bắt đầu... đào đất.

Trình Diệp đào đến mồ hôi nhễ nhại. Sau khoảng nửa canh giờ, lưỡi cuốc chạm vào một vật cứng. Anh cẩn thận dùng tay gạt lớp đất mùn, một chiếc hộp gỗ màu đen sẫm, chạm khắc hoa văn phượng hoàng cổ xưa lộ ra.

Vừa chạm tay vào hộp, một luồng ký ức xẹt qua đầu Trình Diệp: [Vật phẩm: Bách Thảo Y Kinh. Chủ nhân cũ: Vân Niệm (Thần Y thời Thượng Cổ).]

"Bách Thảo Y Kinh?" – Trình Diệp kinh ngạc. Đây chẳng phải là bộ sách mà vạn người thèm khát trong các câu chuyện truyền thuyết sao? Tại sao nó lại nằm dưới cái am nát này?

Đúng lúc đó, từ trong rừng sâu phía Tây, một luồng hào quang xanh biếc đột ngột phóng thẳng lên trời, sau đó là tiếng nổ đì đùng như sấm dậy. Một mùi hương dược thảo thơm ngào ngạt lan tỏa khắp đỉnh núi.

Lạc Tử Yên thốt lên: "Sư tôn, có dị tượng! Có lẽ là linh dược nghìn năm xuất thế!"

Trình Diệp nhìn chiếc hộp trong tay, rồi nhìn về phía luồng sáng. Tuệ Nhãn báo cho anh biết: Đó không phải là linh dược, mà là một "sinh linh" đang gặp nạn. Một tia sáng vàng kim từ hệ thống chỉ thẳng về phía đó: [Phát hiện đệ tử tiềm năng thứ ba: Vân Niệm (Tàn hồn chuyển thế). Tiềm năng: 100.]

"Tiềm năng 100?!" – Trình Diệp suýt nhảy dựng lên. 99 đã là quái thai, 100 thì là cái gì? Là ông nội của thiên tài à?

Anh không kịp nghĩ ngợi nhiều, nhét vội chiếc hộp vào ngực áo, ra lệnh: "Tử Yên, Thẩm Mặc, đi theo ta! Có người đang chờ chúng ta đến cứu mạng!"

Ba thầy trò lao nhanh vào rừng sâu. Càng đi sâu, mùi máu tanh càng nồng đậm hòa lẫn với mùi dược thảo.

Tại một khe suối nhỏ, họ nhìn thấy một cảnh tượng kinh tâm: Một cô bé khoảng bảy, tám tuổi, mặc bộ đồ xanh lá rách rưới, đang bị một con mãng xà khổng lồ dài hàng chục mét vây hãm. Con mãng xà này có đôi mắt đỏ quạch, vảy cứng như thép – đây chính là "U Linh Trấn Thủ" thường xuất hiện bên cạnh các loại kỳ hoa dị thảo.

Cô bé không khóc, không la hét. Đôi mắt nhỏ xíu của con bé đờ đẫn như người mất hồn, nhưng đôi tay lại không ngừng kết những thủ ấn kỳ lạ, tạo ra một màn chắn ánh sáng mỏng manh để ngăn cản chất độc của con rắn.

"Con bé đó... đang luyện đan bằng chính sinh mệnh của mình?" – Trình Diệp bàng hoàng khi thấy quanh người cô bé có những hạt linh khí đang kết tụ lại thành hình một viên đan dược.

"Sư tôn, cứu con bé!" – Lạc Tử Yên tuốt kiếm.

"Khoan đã!" – Trình Diệp ngăn lại. Anh nhìn thấy con mãng xà kia có tu vi tương đương Trúc Cơ kỳ viên mãn, mạnh hơn tên Lâm Tinh Vũ gấp mười lần. Đánh trực diện là chết chắc.

Anh sờ vào chiếc hộp gỗ trong ngực, đột nhiên nảy ra một ý định táo bạo. Nếu con bé là chủ nhân cũ của cuốn sách này, thì chiếc hộp này chính là chìa khóa.

Trình Diệp đứng ra khỏi bụi rậm, hít một hơi thật sâu, giọng nói vang dội như tiếng sấm giữa rừng già:

"Súc sinh! Chủ nhân của Bách Thảo Kinh đã trở lại, ngươi còn không mau quỳ xuống?!"

Nói đoạn, anh giơ cao chiếc hộp gỗ đen lên trời.

Con mãng xà đang định há miệng nuốt chửng cô bé thì khựng lại. Khi nhìn thấy chiếc hộp, đôi mắt đỏ ngầu của nó hiện lên vẻ sợ hãi tột độ, cơ thể khổng lồ run rẩy dữ dội như gặp phải thiên địch nghìn năm.

Trình Diệp bước tới từng bước, dù chân đang nhũn ra nhưng mặt vẫn tỏ vẻ uy nghiêm tuyệt đối: "Ngươi canh giữ nơi này nghìn năm, chẳng lẽ không đợi ngày này sao? Cút!"

Con mãng xà cúi đầu, phát ra một tiếng kêu trầm đục rồi bất ngờ thu nhỏ cơ thể, lặn sâu xuống dòng suối biến mất tăm, để lại một vùng không gian lặng ngắt như tờ.

Cô bé xanh xao kia nhìn thấy chiếc hộp, đôi mắt đờ đẫn bỗng hiện lên một tia sáng. Con bé lảo đảo bước về phía Trình Diệp, miệng lẩm bẩm: "Sách... của ta... Sư phụ... là người sao?"

Rồi con bé gục xuống lòng Trình Diệp.

Hệ thống vang lên: [Thu nhận thành công đệ tử thứ ba: Vân Niệm. Phần thưởng: Bản đồ kho báu Thanh Vân Sơn và... Một đôi giày chạy bộ siêu tốc (phòng trường hợp ký chủ cần bỏ chạy).]

Trình Diệp bế cô bé nhỏ xíu trên tay, thở dài: "Một đứa mù, một đứa yêu, giờ thêm một đứa mất trí nhớ... Thanh Vân Môn này đúng là cái nhà trẻ của giới tu tiên mà."

Nhưng khi nhìn vào khuôn mặt bình yên của Vân Niệm trong vòng tay mình, Trình Diệp biết, định mệnh của anh đã gắn chặt với những đứa trẻ này mất rồi.