MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Tông Chủ Này Chỉ Là Người ThườngChương 8

Vị Tông Chủ Này Chỉ Là Người Thường

Chương 8

1,230 từ · ~7 phút đọc

Việc đưa Vân Niệm về am nhỏ khiến đỉnh Thanh Vân vốn đã chật chội nay lại thêm phần náo nhiệt. Cô bé này rất kỳ lạ, cả ngày không nói một câu, đôi mắt to tròn lúc nào cũng ngơ ngác như đang nhìn về một thế giới khác. Nhưng cứ hễ thấy cỏ cây hay thảo mộc, đôi tay nhỏ xíu của con bé lại cử động một cách linh hoạt, bắt đầu phân loại, băm nhỏ và... cho vào nồi.

"Sư tôn, muội muội lại đang nấu gì đó bốc mùi hắc quá!" – Thẩm Mặc vừa bịt mũi vừa thò đầu vào bếp.

Trình Diệp bước vào, nhìn thấy Vân Niệm đang đứng trên một chiếc ghế gỗ cho đủ cao để quấy nồi nước màu tím ngắt. Con bé nhìn thấy anh, nghiêng đầu nhỏ, đưa một cái thìa gỗ ra: "Sư... phụ... uống..."

Trình Diệp nhìn nồi nước đang sủi bọt sùng sục, da đầu tê dại. Nhưng vì lòng tự trọng của một tông chủ, anh đành nhắm mắt nhấp một ngụm nhỏ.

"Oành!"

Một luồng khí nóng như hỏa thiêu chạy từ cổ họng xuống bụng, rồi đột nhiên hóa thành một dòng suối mát lạnh lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng. Trình Diệp thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, mệt mỏi sau mấy ngày thức đêm biến mất sạch sành sanh.

[Ting! Ký chủ uống phải 'Bổ Nguyên Dịch' hoàn mỹ. Tăng 1 tháng tuổi thọ, thể chất được cường hóa nhẹ.]

Trình Diệp trợn tròn mắt. Cái nồi nước xám xịt này còn tốt hơn cả linh dược anh mua ở chợ đen!

"Niệm nhi, con làm cái này từ đâu?"

Vân Niệm chỉ tay ra sau núi, nơi có đám cỏ dại mà Thẩm Mặc thường dẫm lên: "Cỏ... buồn... Niệm nhi... làm nó vui..."

Trình Diệp bàng hoàng. Con bé không phải nấu thuốc, con bé là đang "giao tiếp" với thảo mộc! Một đứa trẻ tiềm năng 100 đúng là không thể dùng lẽ thường mà suy luận. Tuy nhiên, niềm vui chưa được bao lâu thì Trình Diệp chợt nhớ ra một vấn đề thực tế: Tiền.

Túi linh thạch từ việc bán thanh kiếm bạc đã vơi đi quá nửa vì phải mua vải vóc, chăn màn cho ba đứa nhỏ. Nếu cứ thế này, cả tông môn sẽ sớm phải ăn "cỏ vui" của Vân Niệm mà sống qua ngày.

"Chúng ta cần phải kiếm tiền." – Trình Diệp gõ tay xuống bàn, giọng nghiêm trọng.

Lạc Tử Yên và Thẩm Mặc lập tức đứng thẳng lưng, chờ lệnh.

"Sư tôn, người muốn chúng con đi cướp... à không, đi 'mượn' của tông môn nào sao?" – Thẩm Mặc hăng hái hỏi, đôi tai sói dựng đứng.

"Bậy bạ!" – Trình Diệp gõ đầu cậu nhóc một cái rõ đau. "Chúng ta là danh môn chính phái, sao có thể làm trò đó? Chúng ta sẽ đi bán 'giải pháp sức khỏe'."

Sáng hôm sau, ở dưới chân núi Thanh Vân, nơi có một thị trấn nhỏ của những người tu tiên cấp thấp và phàm nhân giàu có, xuất hiện một sạp hàng kỳ lạ. Sạp hàng chỉ có một tấm vải rách đề bốn chữ: "THANH VÂN DIỆU DỤC".

Trình Diệp mặc một bộ đồ trắng muốt (mới mua), tay cầm quạt giấy, ngồi nhắm mắt dưỡng thần trên ghế. Lạc Tử Yên đứng bên cạnh ôm kiếm, khí chất lạnh lùng như băng sơn. Thẩm Mặc đứng phía trước, ra sức hét lớn:

"Nào mời các vị đạo hữu! Thuốc trị bách bệnh, tăng cường linh lực, cải tử hoàn sinh! Không hiệu quả không lấy tiền!"

Mọi người đi ngang qua đều chỉ trỏ cười nhạo: "Lại một bọn lừa đảo. Nhìn xem, cái thuốc gì mà màu tím ngắt như nước cống thế kia?"

Một lão giả trông có vẻ giàu có nhưng sắc mặt xanh xao, run rẩy bước tới: "Thứ này... thực sự trị được chứng hụt hơi khi vận công sao?"

Trình Diệp không mở mắt, chỉ nhàn nhạt nói một câu: "Lão nhân gia, ngài bị tổn thương phế phủ khi đột phá thất bại cách đây ba năm. Uống một ngụm, nếu không bớt đau, ta tặng ngài toàn bộ sạp hàng này."

Lão giả chấn động. Chuyện ông ta đột phá thất bại là bí mật, sao tên phàm nhân này lại biết? (Thực ra là nhờ Tuệ Nhãn của Trình Diệp nhìn thấy dòng chữ: [Trạng thái: Tổn thương phổi do hỏa độc] hiện trên đầu ông ta).

Lão giả đánh liều uống thử một chén nhỏ nước tím của Vân Niệm. Chỉ trong tích tắc, hơi thở của lão trở nên điều hòa, sắc mặt hồng hào thấy rõ.

"Thần dược! Đúng là thần dược rồi!" – Lão giả kêu lên, vội vàng rút ra một túi linh thạch nặng trịch. "Vị tiên sinh này, ta muốn mua hết chỗ này!"

Đám đông xung quanh thấy vậy liền náo loạn, tranh nhau xông vào mua. Trình Diệp vẫn giữ vẻ mặt "tiên phong đạo cốt", nhưng trong bụng đang mở cờ: Một vốn bốn lời là đây chứ đâu!

Nhưng ngay giữa lúc việc làm ăn đang thuận lợi, một nhóm người mặc võ phục màu đỏ hung hăng dạt đám đông ra. Kẻ dẫn đầu là một gã trung niên, trên ngực thêu hình một cái lò luyện đan.

"Ai cho phép các ngươi bán thuốc lậu ở địa bàn của Đan Hỏa Tông?!"

Trình Diệp khẽ mở mắt, nhìn về phía gã trung niên. Tuệ Nhãn báo: [Luyện Đan Sư bậc 1. Tu vi: Luyện Khí tầng 8. Trạng thái: Đang muốn tống tiền.]

Trình Diệp khẽ mỉm cười, gấp quạt lại: "Địa bàn của các ngươi? Ta chỉ thấy ở đây có người bệnh cần cứu, còn các ngươi... chỉ thấy linh thạch trong túi họ. Thuốc của ta là cứu người, thuốc của ngươi là hút máu. Ngươi nói xem, ai mới là kẻ lậu?"

"Ngươi tìm chết!" – Gã trung niên giận dữ, bàn tay ngưng tụ ra một ngọn lửa đỏ rực hướng về phía sạp hàng.

Thế nhưng, ngọn lửa chưa kịp chạm tới thì một thanh kiếm gỗ đã đặt ngay cổ họng hắn. Lạc Tử Yên không biết từ lúc nào đã đứng sát bên cạnh, sát khí lạnh lẽo khiến ngọn lửa trên tay gã tắt ngóm.

"Sư tôn nói chuyện, súc vật không được xen vào." – Giọng Lạc Tử Yên lạnh lùng như băng tuyết mùa đông.

Gã trung niên run bần bật, nhận ra mình vừa chạm phải một "gốc cây cổ thụ" không dễ chọc vào. Trình Diệp lúc này mới chậm rãi đứng dậy, lấy một bình nước tím đưa cho gã:

"Cầm lấy về cho tông chủ nhà ngươi uống thử. Nói với ông ta, Thanh Vân Môn muốn làm bạn, không muốn làm thù. Nhưng nếu muốn làm thù... thì chuẩn bị quan tài trước đi."

Đám người Đan Hỏa Tông sợ hãi tháo chạy. Trình Diệp thu dọn linh thạch, hài lòng nhìn hai đệ tử: "Hôm nay làm tốt lắm. Về thôi, sư phụ mua cho mỗi đứa một cây kẹo hồ lô."

Dưới ánh hoàng hôn, ba thầy trò dắt tay nhau đi lên núi. Trình Diệp nhìn túi tiền căng phồng, lòng thầm nghĩ: Luyện đan sư 100 điểm đúng là mỏ vàng mà! Nhưng có lẽ mình phải dạy Vân Niệm cách đổi màu thuốc, chứ màu tím này trông giống thuốc độc quá...