Tin tức về sạp hàng "Thanh Vân Diệu Dục" và việc Lạc Tử Yên dùng kiếm gỗ uy hiếp đệ tử Đan Hỏa Tông lan đi với tốc độ chóng mặt. Nhưng ở đời, danh tiếng luôn đi kèm với rắc rối.
Sáng sớm hôm sau, khi Trình Diệp còn đang ngái ngủ thì tiếng nổ vang dội từ cổng am đã khiến anh suýt té khỏi giường. Một luồng nhiệt lượng khủng khiếp bao trùm lấy không gian, làm những thảm cỏ xanh xung quanh bắt đầu khô héo.
"Kẻ nào dám sỉ nhục Đan Hỏa Tông ta, bước ra đây!"
Trình Diệp thở dài, vuốt lại mái tóc rồi khoác lên mình chiếc áo bào trắng rộng thùng thình. Anh bước ra sân, thấy Thẩm Mặc đang gầm gừ, bộ lông sói dựng đứng, còn Lạc Tử Yên đã tuốt kiếm gỗ, đứng chắn trước cửa bếp – nơi Vân Niệm vẫn đang ngây ngô quấy nồi thuốc tím.
Ở giữa sân là một lão giả mặc trường bào đỏ rực, râu tóc bạc trắng nhưng làn da lại hồng hào như trẻ nhỏ. Đôi mắt lão sáng rực như chứa hai ngọn lửa thần.
[Tên: Hỏa Cơ Tử. Tu vi: Trúc Cơ kỳ tầng 5. Thân phận: Trưởng lão ngoại môn Đan Hỏa Tông. Trạng thái: Giận dữ và tham lam (muốn chiếm đoạt công thức thuốc).]
"Trúc Cơ tầng 5?" – Trình Diệp thầm rủa trong lòng. Tên Lâm Tinh Vũ lần trước chỉ là Trúc Cơ tầng 1, so với lão già này chẳng khác gì đom đóm so với ánh trăng.
Hỏa Cơ Tử nhìn thấy Trình Diệp bước ra, ánh mắt lão nheo lại: "Ngươi chính là người cầm đầu Thanh Vân Môn? Ngươi dùng tà thuật gì để lừa bịp thiên hạ, nói rằng nước rác rưởi của ngươi tốt hơn linh đan của Đan Hỏa Tông?"
Trình Diệp không trả lời ngay. Anh chậm rãi đi đến chiếc ghế tre, rót một chén nước lạnh rồi nhấp một ngụm, thái độ thong dong đến mức khiến Hỏa Cơ Tử phải khựng lại.
"Lão nhân gia, râu của ngài cháy rồi kìa." – Trình Diệp đột ngột nói.
Hỏa Cơ Tử giật mình sờ râu, nhưng thấy không có gì, lão mới biết mình bị hố: "Tiểu tử! Đừng có giở trò mồm mép! Hôm nay nếu ngươi không giao ra công thức của thứ nước màu tím kia, ta sẽ san phẳng cái am này!"
Linh áp của Trúc Cơ tầng 5 bộc phát, ép cho Thẩm Mặc phải quỳ một chân xuống đất, Lạc Tử Yên cũng bắt đầu đổ mồ hôi hột.
Trình Diệp cảm thấy ngực mình như bị đá đè, nhưng anh biết đây là lúc cần dùng "kỹ năng diễn xuất" bậc thầy. Anh dùng Tuệ Nhãn nhìn thẳng vào đan điền của Hỏa Cơ Tử, phát hiện ra một vết nứt nhỏ li ti màu đen.
"Tu luyện 'Xích Diệm Công' mà lại để hỏa độc xâm nhập vào tâm phế, mỗi đêm giờ Tý đều cảm thấy như bị lửa đốt bên trong... Lão già, ngài còn sống được đến hôm nay là nhờ uống linh đan như uống nước, nhưng cái gốc đã thối rồi."
Hỏa Cơ Tử nghe xong, sắc mặt đại biến, linh áp đang cuồn cuộn bỗng chốc tan biến: "Ngươi... sao ngươi biết được bí mật tu luyện của ta?"
Trình Diệp đứng dậy, từng bước đi về phía Hỏa Cơ Tử. Mỗi bước chân của anh đều dẫm lên một nhịp của hơi thở lão giả, khiến lão cảm thấy áp lực vô hình còn đáng sợ hơn cả linh áp.
"Ta không chỉ biết, mà ta còn thấy ngài đang sợ. Ngài sợ nếu không chiếm được công thức thuốc của ta, ngài sẽ không trụ nổi quá ba năm nữa." – Trình Diệp dừng lại cách lão một mét, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm. "Đan Hỏa Tông các người luyện đan để cầu phú quý, còn chúng ta... luyện dược để cứu chúng sinh. Đạo không đồng, không thể cùng mưu."
Hỏa Cơ Tử run rẩy, tay nắm chặt thành đấm: "Nói láo! Một kẻ phàm nhân không có tu vi như ngươi thì biết gì về đạo?"
"Phàm nhân?" – Trình Diệp cười nhạt, anh giơ bàn tay không có chút linh lực nào lên. "Đúng, ta là phàm nhân. Nhưng phàm nhân này có thể thấy được thứ mà tiên nhân các người mù quáng bỏ qua."
Nói đoạn, Trình Diệp quay vào bếp, cầm ra một bát thuốc tím nóng hổi của Vân Niệm: "Uống đi. Nếu nó không làm dịu hỏa độc trong tâm ngài, ta sẽ tự tay đốt bỏ cái am này và theo ngài về Đan Hỏa Tông làm nô lệ. Nhưng nếu nó có hiệu quả... ngài phải quỳ xuống xin lỗi đồ đệ của ta vì đã làm kinh động đến chúng."
Hỏa Cơ Tử nhìn bát nước tím, rồi nhìn khí chất không sợ trời không sợ đất của Trình Diệp. Lão đánh liều, bưng bát thuốc uống cạn một hơi.
Im lặng. Một phút trôi qua... hai phút trôi qua...
Đột nhiên, từ lỗ chân lông của Hỏa Cơ Tử thoát ra những làn khói đen kịt, mùi khét nồng nặc. Khuôn mặt đỏ gay của lão dần trở nên dịu lại, vết nứt đen trong đan điền dưới cái nhìn của Tuệ Nhãn bắt đầu mờ đi thấy rõ.
Hỏa Cơ Tử bàng hoàng nhìn đôi tay mình. Hỏa độc hành hạ lão mười mấy năm qua, vậy mà chỉ một bát nước "vô danh" lại có thể hóa giải được một phần?
Lão nhìn Trình Diệp, rồi nhìn sang hai đứa trẻ đang đứng đó. Sự kiêu ngạo của một vị Trưởng lão hoàn toàn sụp đổ. Lão hiểu rằng, người đứng trước mặt lão không phải là một phàm nhân bình thường, mà là một "Đại ẩn giả" coi thường mọi quy tắc tu luyện truyền thống.
"Bịch!"
Hỏa Cơ Tử quỳ một chân xuống đất, cúi đầu: "Lão phu... có mắt không tròng. Xin tiền bối thứ lỗi!"
Thẩm Mặc và Lạc Tử Yên đứng hình. Sư phụ lại dùng một bát nước "nấu lỗi" của Vân Niệm để thu phục một Trưởng lão Trúc Cơ?
Trình Diệp thở phào một hơi dài trong lòng, tay vẫn chắp sau lưng, giọng nói mang theo vẻ bao dung: "Về đi. Nhắn với tông chủ của ngươi, Thanh Vân Môn không thích tranh giành. Nhưng nếu muốn đến đây để kiểm tra thuốc... thì nhớ mang theo phí khám bệnh."
Hỏa Cơ Tử vội vàng hành lễ rồi tháo chạy, không dám quay đầu lại.
Đêm đó, Trình Diệp ngồi dưới trăng, nhìn Vân Niệm đang nghịch những cánh hoa dại, thầm nghĩ: Lần sau phải dặn con bé nấu loãng ra một chút, chứ hiệu quả mạnh quá thế này lại kéo thêm một đám đại lão đến thì mình lấy đâu ra tim để mà rụng nữa.