Sau khi Trưởng lão Hỏa Cơ Tử của Đan Hỏa Tông tháo chạy, danh tiếng của Thanh Vân Môn không còn là "tin đồn nhảm" nữa. Người ta bắt đầu rỉ tai nhau về một vị tông chủ trẻ tuổi, dù không có nửa điểm tu vi nhưng lại nắm giữ thiên cơ, có thể dùng một bát nước lá để hóa giải hỏa độc mười năm của cao thủ Trúc Cơ.
Chỉ trong vòng ba ngày, con đường mòn vốn đầy cỏ dại dẫn lên đỉnh núi đã bị dẫm phẳng lỳ. Đủ mọi hạng người, từ những tán tu nghèo khổ đến những thiếu gia thế gia bị trục xuất, tất cả đều mang theo hy vọng "bái nhập cao môn".
Trình Diệp ngồi trong am, nhìn qua cửa sổ thấy đám đông lố nhố bên ngoài mà đau hết cả đầu. Anh quay sang hỏi Thẩm Mặc: "Bên ngoài có bao nhiêu người rồi?"
"Dạ thưa Sư tôn, khoảng hơn năm mươi người ạ. Có kẻ còn mang cả trâu bò, lợn gà đến để làm lễ vật bái sư." – Thẩm Mặc vừa gãi tai sói vừa đáp, vẻ mặt vừa tự hào vừa bối rối.
Trình Diệp thở dài. Thu nhận thêm người thì có thêm nhân lực đào củ mài, nhưng cũng đồng nghĩa với việc rủi ro bị lộ tẩy "phế vật" càng cao. Anh trầm tư hồi lâu, rồi vỗ bàn đứng dậy: "Tử Yên, Thẩm Mặc, ra thông báo. Thanh Vân Môn ta thu đệ tử không nhìn căn cốt, không nhìn gia thế. Muốn gia nhập, phải vượt qua ba thử thách."
Đám đông bên ngoài nghe thấy tiếng mở cửa thì xôn xao hẳn lên. Trình Diệp bước ra, đứng trên bậc thềm đá cao nhất, gió thổi tà áo trắng bay phấp phới, trông đúng chất thần tiên thoát tục.
"Yên lặng!" – Tiếng quát của Thẩm Mặc mang theo một chút uy áp của yêu thú, khiến đám đông lập tức im bặt.
Trình Diệp nhìn lướt qua một vòng, Tuệ Nhãn của anh quét liên tục: [Tiềm năng 10... Tiềm năng 5... Tiềm năng 15... Toàn là rác rưởi]. Anh hắng giọng, dõng dạc nói:
"Thanh Vân Môn chọn đệ tử, trước tiên chọn Tâm, sau mới chọn Đạo. Thử thách thứ nhất: Tĩnh Tâm."
Anh chỉ tay về phía một bãi đất trống đầy sỏi đá: "Tất cả các ngươi hãy ngồi xuống đó, trong vòng ba canh giờ, không được cử động, không được nói chuyện, không được vận công. Ai làm được thì đi tiếp."
Đám đông ngẩn ngơ. Ngồi thiền thì ai mà chẳng làm được? Họ lập tức ngồi xuống, ban đầu ai cũng hăm hở. Nhưng Trình Diệp đâu có để họ yên. Anh nháy mắt với Vân Niệm. Cô bé hiểu ý, bê ra một nồi nước hầm xương thơm nức mũi, quạt hương thơm bay thẳng về phía đám đông đang bụng đói cồn cào. Sau đó, anh bảo Thẩm Mặc đi bắt vài tổ kiến lửa, thả xung quanh bãi đất.
Chỉ sau một canh giờ, phân nửa số người đã bỏ cuộc vì không chịu nổi mùi thơm và tiếng kiến bò lâm râm.
Đến thử thách thứ hai, Trình Diệp đưa ra một yêu cầu còn quái đản hơn: "Phá rác". Anh đưa cho mỗi người một cái chổi, yêu cầu họ quét sạch lá rụng trên cả ngọn núi, nhưng quy tắc là: "Quét xong lá này, lá khác rụng xuống thì phải quét lại, bao giờ trên núi không còn một chiếc lá rụng mới thôi."
"Tiền bối, đây là trêu đùa chúng ta sao? Cây còn đó thì lá phải rụng, làm sao quét sạch được?" – Một thiếu gia cau có ném chổi xuống đất.
Trình Diệp lạnh lùng nhìn hắn: "Lá là phiền não trong lòng ngươi. Ngươi nhìn thấy lá rơi mà tâm nổi nóng, nghĩa là tâm ngươi chưa sạch. Người không quét nổi một ngọn núi, sao quét nổi thiên hạ? Cút!"
Sau thử thách này, chỉ còn lại đúng ba người.
Thử thách cuối cùng, Trình Diệp dẫn họ đến trước một cái hố sâu mà anh đã đào từ tối qua. Anh đưa cho mỗi người một bát nước tím của Vân Niệm và nói: "Dưới hố này là một con độc xà. Ai dám nhảy xuống và dùng bát nước này để cảm hóa nó, người đó sẽ là đệ tử nội môn."
Hai người nhìn xuống cái hố tối om, nghe tiếng xì xì lạnh lẽo thì tái mặt, vội vàng hành lễ rồi bỏ chạy mất dép.
Cuối cùng, chỉ còn lại một thiếu niên gầy gò, đôi mắt đờ đẫn nhưng kiên định. Cậu ta không nói một lời, bưng bát nước rồi nhảy phắt xuống hố.
Trình Diệp giật mình, vội vàng chạy lại mép hố nhìn xuống. Thực ra dưới đó chẳng có con rắn nào cả, chỉ có Thẩm Mặc đang cầm hai hòn đá cọ vào nhau tạo tiếng "xì xì".
Thiên tài thiếu niên nhìn quanh cái hố trống rỗng, rồi ngước lên nhìn Trình Diệp với vẻ mặt ngây ngô: "Sư phụ, rắn đâu ạ? Con định cho nó uống thuốc..."
Trình Diệp nhìn lên đầu cậu ta, Tuệ Nhãn hiện ra một dòng chữ màu tím đậm: [Tên: Mặc Trần. Tiềm năng: ??? (Trạng thái: Đại não bị phong ấn, người đời gọi là kẻ ngốc). Thân phận: Chân linh của một vị Thần Thú Thượng Cổ bị đánh tráo.]
Trình Diệp hít một hơi thật sâu. Lại là một đứa "không bình thường". Anh mỉm cười, chìa tay ra kéo cậu thiếu niên lên: "Rắn ở trong lòng ngươi, và ngươi đã thắng nó. Từ nay, ngươi là đệ tử thứ tư của Thanh Vân Môn."
Mặc Trần gãi đầu, cười hì hì: "Sư phụ, ở đây có cơm ăn không? Con đói quá."
Trình Diệp vỗ vai cậu trò mới, lòng thầm nghĩ: Thanh Vân Môn của mình sắp thành cái sở thú thật rồi. Một đứa mù, một đứa sói, một đứa mất trí, giờ thêm một đứa ngốc. Nhưng sao mình lại thấy... vui thế này nhỉ?