MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Tông Chủ Này Chỉ Là Người ThườngChương 11

Vị Tông Chủ Này Chỉ Là Người Thường

Chương 11

1,091 từ · ~6 phút đọc

Sự gia nhập của Mặc Trần – đứa trẻ được coi là "kẻ ngốc" – ban đầu mang lại cho Thanh Vân Môn một bầu không khí khá thư giãn. Cậu ta hiền lành, bảo gì làm nấy, lúc nào cũng cười hì hì. Thế nhưng, chỉ sau đúng một đêm, Trình Diệp đã nhận ra mình vừa rước về một "tai họa" khủng khiếp nhất từ trước đến nay.

Sáng sớm, Trình Diệp bị đánh thức bởi tiếng khóc nức nở của Thẩm Mặc từ dưới bếp.

"Sư tôn ơi! Hết rồi... Hết sạch rồi!"

Trình Diệp hớt hải chạy xuống, đập vào mắt anh là một khung cảnh tiêu điều. Ba bao gạo mới mua bằng tiền bán thuốc đã trống rỗng. Mấy chùm ngô khô treo trên xà nhà biến mất. Thậm chí, ngay cả đống củ mài dự trữ cho mùa đông cũng chỉ còn lại vài cái vỏ khô khốc.

Giữa gian bếp, Mặc Trần đang ngồi bệt dưới đất, tay vẫn cầm một mẩu xương khô, vẻ mặt tội nghiệp nhìn Trình Diệp: "Sư phụ... con vẫn thấy hơi đói..."

Trình Diệp nhìn cái bụng vẫn phẳng lì của Mặc Trần, rồi nhìn vào bảng Tuệ Nhãn đang nhấp nháy liên tục: [Trạng thái: Thần Thú thức tỉnh giai đoạn đầu. Nhu cầu năng lượng: Cực cao. Cảnh báo: Nếu không đủ thức ăn, ký chủ sẽ bị 'ăn' sạch công đức.]

"Con... con ăn hết chỗ đó trong một đêm?" – Trình Diệp lắp bắp. Chỗ lương thực đó đủ cho cả môn phái ăn trong nửa tháng!

Lạc Tử Yên đứng bên cạnh, thanh kiếm gỗ cũng run lên: "Sư tôn, đệ ấy không phải người thường. Con cảm nhận được linh khí trong bếp bị đệ ấy nuốt sạch, không sót một mống."

Trình Diệp day trán. Anh hiểu rằng cái giá của việc sở hữu một "đệ tử tiềm năng ?" chính là cái hóa đơn tiền cơm không tưởng này. Nếu cứ để Mặc Trần ăn gạo phàm nhân, có lẽ anh phải bán luôn cả đỉnh núi Thanh Vân này đi mất.

"Thẩm Mặc, Tử Yên, trông nhà. Ta dẫn Mặc Trần vào sâu trong dãy núi Thanh Vân." – Trình Diệp ra quyết định.

"Sư tôn, sâu trong đó có nhiều yêu thú mạnh lắm, người không có tu vi..." – Thẩm Mặc lo lắng.

Trình Diệp phẩy tay, làm vẻ thâm sâu: "Yêu thú gặp ta là phúc của chúng. Đi thôi!"

Thực ra, Trình Diệp đang run cầm cập, nhưng anh trông cậy vào đôi giày "Siêu tốc" mà hệ thống vừa tặng. Anh cần tìm những loại linh quả hoặc thú hoang có chứa linh lực cao để lấp đầy cái bụng của Mặc Trần, vì chỉ có linh khí mới thực sự giải quyết được cơn đói của Thần Thú.

Hai thầy trò đi sâu vào vùng lõi của ngọn núi, nơi mây mù dày đặc đến mức không thấy rõ mặt người. Bất chợt, Tuệ Nhãn lóe sáng: [Phía trước 100m: Xích Huyết Lợn Rừng. Tu vi: Luyện Khí tầng 7. Thịt chứa nhiều linh lực.]

Con lợn rừng khổng lồ, lông cứng như kim thép, đang húc đổ một cái cây cổ thụ. Thấy bóng người, nó gầm lên một tiếng rồi lao như vũ bão về phía Trình Diệp.

"Mặc Trần! Thức ăn tới kìa!" – Trình Diệp hét lớn, đồng thời vận dụng đôi giày siêu tốc, lách người sang một bên nhanh như một bóng ma.

Mặc Trần nghe thấy chữ "thức ăn", đôi mắt đờ đẫn bỗng chốc lóe lên một tia sáng vàng kim kỳ lạ. Cậu ta không tránh né, mà lao thẳng tới, hai tay trần ôm chặt lấy cái đầu khổng lồ của con lợn rừng.

"Ầm!"

Mặt đất lún xuống. Mặc Trần bị đẩy lùi vài mét, nhưng bàn tay cậu ta găm chặt vào đầu con thú. Một cảnh tượng hãi hùng diễn ra: Những luồng linh lực màu đỏ từ con lợn rừng bắt đầu bị hút ngược vào người Mặc Trần qua lòng bàn tay. Chỉ trong vòng mười hơi thở, con lợn rừng hung tợn chỉ còn lại một bộ da bọc xương, rồi đổ gục xuống.

Mặc Trần ợ một cái rõ to, xoa bụng: "Sư phụ, cái này ngon hơn gạo."

Trình Diệp đứng bên cạnh, há hốc mồm. Đây không phải là chiến đấu, đây là "thôn phệ" đúng nghĩa! Anh nhìn thấy tiềm năng của Mặc Trần nhảy số liên tục, nhưng quan trọng nhất là hệ thống lại nảy ra thông báo:

[Đệ tử thôn phệ linh năng. Ký chủ nhận được 10% năng lượng tinh khiết. Kích hoạt: Sơ cấp Cường hóa cơ thể.]

Một luồng sức mạnh tràn vào người Trình Diệp. Anh thấy thính giác mình thính hơn, bắp tay săn chắc lại. Anh chợt nhận ra: Hóa ra nuôi đứa trẻ này là cách nhanh nhất để mình mạnh lên!

"Mặc Trần, con còn đói không?" – Trình Diệp hỏi, mắt sáng rực.

"Dạ... mới no được một phần mười ạ."

"Tốt! Đi theo sư phụ, hôm nay chúng ta sẽ 'dọn dẹp' sạch cái khu rừng này!"

Suốt cả ngày hôm đó, vùng lõi của núi Thanh Vân náo loạn. Tiếng gầm thét của yêu thú vang lên khắp nơi, nhưng sau đó đều im bặt một cách bí ẩn. Các tán tu quanh đó kinh hoàng kể lại rằng, họ thấy một vị cao nhân áo trắng nhàn nhã đi dạo, phía sau là một thiếu niên ngốc nghếch đi đến đâu yêu thú biến mất đến đó.

Chiều muộn, hai thầy trò trở về am. Mặc Trần lúc này da dẻ hồng hào, bước chân trầm ổn, mỗi hơi thở đều mang theo linh khí nồng đậm.

Vừa về đến cổng, họ thấy một nhóm người mặc y phục sang trọng đang chờ sẵn. Dẫn đầu là một vị phu nhân quý phái nhưng gương mặt đầy vẻ sầu muộn. Thấy Trình Diệp, bà ta lập tức quỳ sụp xuống:

"Cầu xin Tông chủ cứu mạng con trai ta! Nghe danh Thanh Vân Môn có thần y và đại năng, xin người hãy rủ lòng thương!"

Trình Diệp liếc nhìn đứa trẻ đang nằm trên cáng sau lưng bà ta. Tuệ Nhãn hiện lên: [Bệnh trạng: Hồn phách bị đánh tráo bởi tà thuật. Gợi ý: Cần sức mạnh của Thần Thú để thu hồi hồn phách.]

Trình Diệp nhìn sang Mặc Trần đang ngoan ngoãn đứng cạnh mình, khẽ mỉm cười: "Việc này... e là không rẻ đâu."

Anh biết, cơ hội kiếm tiền và tìm ra bí mật về thân thế của Mặc Trần đã đến rồi.