Phu nhân quỳ dưới chân Trình Diệp là thê tử của Thành chủ Vân Hải Thành – một thành thị phồn hoa bậc nhất vùng lân cận. Đứa trẻ trên cáng là tiểu công tử duy nhất của phủ, nhưng lúc này trông không khác gì một cái xác khô, hơi thở thoi thóp, da mặt xám ngắt như tro tàn.
"Tông chủ, chỉ cần người cứu được nhi tử của ta, một nửa gia sản Vân Hải Thành xin dâng tận tay người!" – Giọng bà ta run rẩy.
Trình Diệp khẽ vuốt chòm râu không có thật, làm vẻ trầm mặc. Thực tế, anh đang nhìn dòng thông tin trên đầu đứa bé: [Trạng thái: Bị Thiên Ma Trảo hút mất linh hồn chính, hiện chỉ còn lại tàn phách. Thời gian còn lại: 12 giờ.]
"Thẩm Mặc, Tử Yên, trông coi môn phái. Niệm nhi, mang theo hũ thuốc tím mới nhất. Mặc Trần, đi theo sư phụ xuống núi làm việc."
Trình Diệp ra lệnh một cách dứt khoát. Đây là lần đầu tiên anh chính thức mang theo các đệ tử xuống núi để "hành hiệp trượng nghĩa" (và cũng là để kiếm một khoản thù lao khổng lồ).
Vân Hải Thành, phủ Thành chủ.
Không khí trong phủ âm u lạnh lẽo đến đáng sợ. Dù đang là ban ngày, nhưng những ngọn đuốc trong sảnh chính cứ lập lòe ánh xanh, mùi nhang khói nồng nặc không che giấu nổi mùi tử khí.
Khi Trình Diệp bước vào, bên trong đã có sẵn một vài vị "đại sư" đang ngồi. Có kẻ mặc áo cà sa, có kẻ cầm kiếm gỗ đào, tất cả đều đang lẩm bẩm chú ngữ quanh chiếc giường của đứa trẻ.
"Thành chủ, tại sao lại mời thêm một kẻ phàm nhân không có tu vi đến đây?" – Một vị đạo sĩ râu dê hừ lạnh, ánh mắt khinh bỉ nhìn Trình Diệp.
Trình Diệp không thèm liếc mắt nhìn hắn, chỉ đứng chắp tay sau lưng, nhàn nhạt nói một câu: "Những kẻ dùng phù chú giấy để bắt tà ma trong khi linh hồn đứa trẻ đã bị mang đi cách đây mười dặm... đúng là phí thời gian của ta."
"Ngươi nói cái gì?!" – Đạo sĩ râu dê bật dậy, nhưng ngay lập tức, một luồng áp lực nặng nề từ phía sau Trình Diệp khiến hắn nghẹt thở.
Mặc Trần bước lên một bước, đôi mắt ngây ngô thường ngày giờ đây tối sầm lại, sâu thẳm như hố đen. Cậu ta khịt khịt mũi, rồi chỉ tay về phía bức tường phía sau sảnh: "Sư phụ... có mùi thối. Ở đó... có người đang ăn linh hồn."
Trình Diệp gật đầu: "Làm đi."
Mặc Trần không nói không rằng, lao thẳng tới đấm một cú vào bức tường đá dày cả mét.
Rầm!
Bức tường sụp đổ, lộ ra một mật thất tối tăm. Bên trong, một tên lão giả mặc áo bào đen đang ngồi xếp bằng, trước mặt hắn là một tấm gương đồng đang tỏa ra những sợi tơ đen quấn chặt lấy một đốm sáng nhỏ – chính là linh hồn của tiểu công tử.
"Kẻ nào dám phá hỏng đại sự của ta!" – Lão giả áo đen gầm lên. Hắn là một tà tu Trúc Cơ kỳ viên mãn, chuyên hút linh hồn trẻ nhỏ để tu luyện Ma công.
Hắn vung tay, một bàn tay quỷ khổng lồ bằng sương đen lao ra, định bóp nát Mặc Trần. Đám đạo sĩ và Thành chủ kinh hãi lùi lại, tiếng thét vang lên khắp sảnh.
Trình Diệp đứng yên, đôi giày siêu tốc dưới chân khẽ lóe sáng để anh sẵn sàng né tránh, nhưng miệng vẫn thản nhiên: "Mặc Trần, đừng làm hỏng mật thất của Thành chủ, đền tiền đấy. Chỉ cần 'nuốt' là được."
Mặc Trần gãi đầu: "Dạ!"
Cậu thiếu niên há miệng, một lực hút kinh thiên động địa bộc phát từ sâu trong cuống họng. Bàn tay quỷ bằng sương đen vốn đang hung tợn bỗng chốc bị vặn vẹo, rồi giống như một làn khói bị hút vào một cái máy hút bụi công suất lớn, nó bị Mặc Trần nuốt trọn vào bụng.
"Ợ!" – Mặc Trần vỗ bụng, đôi mắt chuyển sang màu vàng kim rực rỡ. "Hơi cay, nhưng mà ngon."
Tên tà tu áo đen trợn tròn mắt: "Cái gì? Thôn phệ Ma khí? Ngươi... ngươi là cái quái vật gì?"
Hắn định bỏ chạy, nhưng Mặc Trần nhanh như chớp đã xuất hiện trước mặt, bàn tay túm chặt lấy cổ áo hắn, nhấc bổng lên như nhấc một con gà.
"Trả... trả linh hồn lại cho sư phụ ta." – Mặc Trần gằn giọng.
Tên tà tu run rẩy giao ra tấm gương đồng. Trình Diệp bước tới, nhận lấy tấm gương, rồi liếc nhìn Vân Niệm. Cô bé hiểu ý, tiến lại gần đứa trẻ trên giường, nhỏ một giọt "nước tím" vào giữa trán nó, đồng thời miệng thầm thì những âm thanh cổ xưa.
Đốm sáng từ gương đồng từ từ bay ra, nhập vào cơ thể đứa trẻ. Chỉ vài giây sau, tiểu công tử mở mắt, bật khóc nấc lên, làn da khô héo bắt đầu đầy đặn trở lại một cách thần kỳ.
Thành chủ và phu nhân quỳ sụp xuống, vừa khóc vừa dập đầu cảm tạ. Đám đạo sĩ "giả hiệu" lúc nãy giờ đây mặt cắt không còn giọt máu, chỉ biết đứng nép vào góc tường.
Trình Diệp xốc lại cổ áo trắng, nhìn tên tà tu đang bị Mặc Trần giữ chặt, rồi quay sang Thành chủ: "Kẻ này giao cho ngài xử lý. Còn thù lao... ngài biết phải làm gì rồi chứ?"
Thành chủ vội vàng ra lệnh cho gia nhân mang ra mười hòm gỗ lớn. Khi nắp hòm mở ra, ánh sáng của linh thạch và vàng bạc tỏa ra lấp lánh cả căn phòng.
Trình Diệp ngoài mặt vẫn lạnh nhạt, nhưng tim đập loạn nhịp: Phen này giàu rồi! Thanh Vân Môn không chỉ có gạo ăn, mà có thể xây lại cả cái am thành cung điện luôn!
Hệ thống vang lên: [Nhiệm vụ ẩn hoàn thành: Trừ ma vệ đạo. Thưởng: Mở khóa kiến trúc 'Tàng Kinh Các' cho tông môn.]
Trình Diệp nhìn hai đệ tử của mình, lòng tự hào dâng cao. Nhưng ngay lúc đó, Tuệ Nhãn của anh cảnh báo một dòng chữ tím lịm hiện ra trên bầu trời Vân Hải Thành:
[Cảnh báo: Huyết khí của Thần Thú bộc phát đã thu hút sự chú ý của 'Vạn Yêu Điện'. Một hồi phong ba sắp bắt đầu.]
Trình Diệp thu nụ cười lại, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. Xem ra, con đường làm "sư phụ phế vật" của anh càng lúc càng đầy rẫy chông gai rồi.