MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Tông Chủ Này Chỉ Là Người ThườngChương 13

Vị Tông Chủ Này Chỉ Là Người Thường

Chương 13

1,161 từ · ~6 phút đọc

Trở về từ Vân Hải Thành với mười hòm sính lễ nặng trịch, Thanh Vân Môn đột ngột đổi đời. Hình ảnh vị Tông chủ phàm nhân bế đứa trẻ từ tay tử thần đã trở thành một giai thoại mới, nhưng Trình Diệp biết rõ, cái am rách nát này không còn đủ sức chứa chấp những "con quái vật" mà anh đang nuôi dưỡng.

"Hệ thống, sử dụng phần thưởng 'Tàng Kinh Các' và toàn bộ số linh thạch này. Ta muốn xây dựng lại môn phái!" – Trình Diệp ra lệnh trong tâm trí.

[Xác nhận tiêu tốn 50.000 linh thạch. Bắt đầu quá trình: Tiên Hóa Tông Môn.]

Ngay trong đêm đó, một cảnh tượng thần bí diễn ra trên đỉnh Thanh Vân. Những luồng sáng vàng kim từ hư không giáng xuống, bao phủ lấy ngôi am gỗ mục. Đất đá dưới chân núi rung chuyển, những cột đá cẩm thạch trắng muốt mọc lên từ lòng đất, những mái ngói lưu ly xanh biếc tự kết tinh trong không khí.

Sáng hôm sau, Lạc Tử Yên và Thẩm Mặc vừa mở mắt ra đã hoàn toàn sững sờ. Ngôi am nát biến mất, thay vào đó là một tòa điện thờ uy nghiêm, ẩn hiện trong mây mù. Một lầu các ba tầng treo tấm biển "Tàng Kinh Các" tỏa ra đạo vận mênh mông, khiến người ta chỉ cần đứng gần đã thấy tâm trí minh mẫn.

"Sư... Sư tôn, đây là thần tích sao?" – Thẩm Mặc dụi mắt, không tin vào những gì mình thấy.

Trình Diệp đứng trước đại điện mới, tay chắp sau lưng, tà áo trắng bay phấp phới giữa làn sương sớm, giọng nói vang vọng: "Cái cũ không đi, cái mới không đến. Thanh Vân Môn ta từ hôm nay chính thức khai môn lập phái thực thụ. Tử Yên, Thẩm Mặc, Mặc Trần, Niệm nhi... các con hãy vào chọn vị trí tu luyện cho mình."

Tuy nhiên, sự xa hoa này ngay lập tức thu hút những "con diều hâu" đang rình rập trong bóng tối.

Sâu trong rừng rậm chân núi, ba bóng đen lặng lẽ hiện hình. Chúng mặc y phục đen tuyền, trên ngực thêu hình một con mắt đỏ ngầu – biểu tượng của Vạn Yêu Điện, tổ chức ám sát đáng sợ nhất dành cho những yêu tộc và bán yêu "đi lạc".

"Mùi của Thiên Lang và Thần Thú... đúng là ở đây." – Một tên gầy gò, lưỡi dài như rắn khẽ liếm môi. "Thành chủ Vân Hải đã quá sơ sẩy khi để lộ tin tức. Một môn phái không có tu vi mà lại nắm giữ những huyết mạch quý hiếm này, đúng là mỡ treo miệng mèo."

"Cẩn thận, nghe nói Tông chủ của chúng là một vị ẩn thế cao nhân." – Tên còn lại cảnh báo.

"Hừ, nhìn xem! Hắn ngay cả linh lực cũng không có, chỉ là dùng tà thuật che mắt thiên hạ mà thôi. Giết hắn, mang hai đứa nhỏ về, chúng ta sẽ được ban thưởng huyết đan!"

Ba tên sát thủ Trúc Cơ kỳ viên mãn đồng loạt biến mất, hóa thành ba luồng hắc khí lao thẳng lên đỉnh núi.

Lúc này, Trình Diệp đang đứng trong Tàng Kinh Các, lật xem những cuốn sách trống không (thực chất chỉ những người có duyên mới thấy chữ). Tuệ Nhãn đột ngột nháy đỏ liên hồi:

[Cảnh báo sát khí! Ba mục tiêu Trúc Cơ kỳ viên mãn đang tiếp cận. Khoảng cách: 500 mét.]

Trình Diệp giật mình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Anh nhìn quanh, Tử Yên đang ngộ kiếm ở sân sau, Thẩm Mặc đang dẫn Mặc Trần đi tìm thêm "thức ăn" ở mé rừng. Chỉ có mình anh và Vân Niệm đang ở đại điện.

"Hệ thống! Có cách nào chống lại không? Đôi giày siêu tốc không giúp ta đánh nhau được!"

[Gợi ý: Ký chủ có thể sử dụng quyền năng 'Tông Chủ Uy Nghiêm' trong phạm vi tông môn. Mỗi lần sử dụng tiêu tốn 10 năm thọ nguyên. Hiệu quả: Đóng băng mọi hành động của đối phương trong 10 giây.]

"10 năm thọ nguyên?!" – Trình Diệp xót xa, nhưng cảm nhận được ba luồng khí lạnh đã đến ngay ngoài cửa đại điện, anh nghiến răng: "Dùng!"

Vút!

Ba tên sát thủ hiện hình ngay giữa sảnh. Thanh thủ lôi của tên cầm đầu chỉ còn cách cổ họng Trình Diệp vài phân. Gương mặt chúng hung tợn, nụ cười khát máu hiện rõ trên môi.

"ĐỊNH!" – Trình Diệp quát lớn, đôi mắt lóe lên ánh sáng trắng lóa.

Một áp lực tuyệt đối, mang theo sức mạnh của cả ngọn núi Thanh Vân đè sụp xuống. Không gian như đông cứng lại. Ba tên sát thủ đứng bất động như những bức tượng đá, đôi mắt chúng trợn ngược, tràn đầy sự kinh hoàng không thể tin nổi.

Chúng cảm thấy như mình đang đứng trước một vị Thần Linh thực thụ, kẻ có thể bóp nát linh hồn chúng chỉ bằng một ý niệm.

1 giây... 2 giây...

"Tử Yên! Thẩm Mặc! Giết!" – Trình Diệp hét lớn.

Lạc Tử Yên cảm nhận được sát khí, kiếm gỗ trong tay nàng hóa thành một vệt sáng trắng như sao băng xuyên qua cửa sổ. Thẩm Mặc cũng lao tới như một bóng ma, móng vuốt sói sắc lẹm xé toạc không khí.

Đúng lúc giây thứ mười kết thúc, ba tên sát thủ vừa tìm lại được quyền kiểm soát cơ thể thì...

Phập! Phập! Phập!

Kiếm của Tử Yên xuyên thủng tim tên cầm đầu. Móng vuốt của Thẩm Mặc bóp nát yết hầu tên thứ hai. Tên còn lại định bỏ chạy thì bị Mặc Trần – vừa mới chạy về – há miệng nuốt gọn toàn bộ linh lực và hắc khí, khiến hắn ngã gục, cơ thể khô héo ngay tại chỗ.

Trình Diệp đứng đó, hơi thở hổn hển, gương mặt hơi tái đi vì mất thọ nguyên nhưng đôi mắt vẫn giữ vẻ uy nghiêm lạnh lùng. Anh nhìn ba cái xác, rồi nhìn các đệ tử của mình:

"Từ hôm nay, bất kể kẻ nào bước chân vào Thanh Vân Môn với ác ý... đều phải để mạng lại."

Các đệ tử quỳ sụp xuống, lòng sùng bái dành cho sư phụ đã đạt đến mức cực hạn. Họ vừa chứng kiến sư phụ chỉ dùng một lời nói để "đóng băng" thời gian và không gian – một cảnh giới mà ngay cả các Nguyên Anh đại lão cũng chưa chắc làm được!

Trình Diệp phất tay áo, quay lưng bước vào điện trong, để lại một câu nói thâm trầm: "Dọn dẹp sạch sẽ. Đừng để máu bẩn làm dơ tiên cảnh của chúng ta."

Vừa bước vào phòng kín, Trình Diệp liền ngã ngồi xuống ghế, tay chân bủn rủn: "Trời ơi, 10 năm thọ nguyên của tôi! Vạn Yêu Điện, các ngươi nợ ta lần này, ta sẽ bắt các ngươi trả bằng linh thạch!"