MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Tông Chủ Này Chỉ Là Người ThườngChương 14

Vị Tông Chủ Này Chỉ Là Người Thường

Chương 14

1,115 từ · ~6 phút đọc

Sau khi ba cái xác của sát thủ Vạn Yêu Điện được Thẩm Mặc lôi đi xử lý, sân đại điện lại trở về vẻ thanh tịnh vốn có. Trình Diệp ngồi trong Tàng Kinh Các, trước mặt anh là đống đồ vật thu giữ được từ túi trữ vật của bọn chúng.

Giữa mớ linh thạch lộn xộn và độc dược, một mảnh da thú cũ kỹ, thô ráp tỏa ra mùi máu tanh nồng thu hút sự chú ý của anh. Khi ngón tay Trình Diệp chạm vào nó, Tuệ Nhãn lập tức rung động mạnh mẽ:

[Vật phẩm: Bản đồ tàn khuyết của Yêu Vương Mộ. Ghi chú: Nơi an nghỉ của Cửu Vĩ Thiên Hồ thời Thượng cổ. Cảnh báo: Nguy hiểm cấp S, nhưng chứa đựng 'Hóa Hình Đan' – thứ giúp bán yêu hoàn thiện nhân dạng.]

Trình Diệp nhìn về phía Thẩm Mặc đang lúi húi lau dọn ngoài sân. Chiếc đuôi sói của cậu nhóc thỉnh thoảng vẫn vô thức vẫy nhẹ. Anh biết, dù Thẩm Mặc không nói ra, nhưng việc mang hình dáng bán yêu khiến cậu luôn cảm thấy mình là kẻ lạc loài.

"Muốn nuôi cá lớn thì phải cho chúng ra biển khơi." – Trình Diệp lẩm bẩm, ánh mắt lộ vẻ quyết tâm. "Hệ thống, nếu ta đưa đệ tử đi thám hiểm, ta có được bảo vệ không?"

[Gợi ý: Trong quá trình thám hiểm, ký chủ có thể mượn 5% sức mạnh tổng hợp của tất cả đệ tử đi cùng. Điều kiện: Ký chủ phải giữ được phong thái 'Sư tôn' không được để đệ tử nghi ngờ.]

5%? Tuy ít nhưng đối với một người phàm như anh, đó cũng là một sự thăng tiến vượt bậc.

Sáng hôm sau, Trình Diệp triệu tập bốn đệ tử lại trước đại điện. Anh đứng dưới bóng cây tùng cổ thụ, tay cầm quạt giấy, khí chất thoát tục như một vị tiên ông đang chuẩn bị thuyết pháp.

"Tu luyện không chỉ là ngồi thiền, mà còn là rèn luyện tâm tính giữa lằn ranh sinh tử." – Trình Diệp chậm rãi lên tiếng. "Thanh Vân Môn ta tuy mới lập, nhưng đồ đệ của ta không thể là những bông hoa trong lồng kính. Ngày mai, chúng ta sẽ xuống núi, tiến về phía nam đến Vạn Yêu Cốc."

Lạc Tử Yên siết chặt chuôi kiếm gỗ, ánh mắt rực cháy: "Đệ tử tuân lệnh!"

Thẩm Mặc và Mặc Trần thì hăng hái hơn hẳn. Một đứa thì muốn thử sức mạnh mới, một đứa thì nghe nói trong mộ có "năng lượng ngon" nên mắt sáng như sao. Duy chỉ có Vân Niệm là vẫn im lặng, tay cầm một giỏ hoa rừng, khẽ gật đầu.

Vạn Yêu Cốc, nằm cách núi Thanh Vân ba trăm dặm, là một rãnh nứt khổng lồ sâu hun hút giữa lòng đất, nơi ánh mặt trời không bao giờ chạm tới.

Vừa đặt chân đến cửa cốc, một luồng âm khí lạnh thấu xương đã ập tới. Xung quanh rải rác những bộ xương trắng của yêu thú và tu sĩ tham lam.

"Sư phụ, có thứ gì đó đang nhìn chúng ta." – Thẩm Mặc khẽ nói, đôi tai sói dựng đứng, nanh nanh lộ ra đầy cảnh giác.

Trình Diệp thản nhiên bước đi đầu tiên, tà áo trắng không một hạt bụi giữa chốn bùn lầy: "Cứ đi đi. Những thứ rác rưởi trong bóng tối không xứng để các con phải bận tâm. Tử Yên, giữ tâm cho tĩnh. Mặc Trần, nếu thấy đói thì cứ 'tự nhiên'."

Lời nói của Trình Diệp như một liều thuốc an thần cực mạnh. Đệ tử thấy sư phụ coi nơi tử địa này như vườn hoa sau nhà, lòng tự tin cũng tăng vọt.

Đi sâu vào trong, họ chạm mặt một đàn "U Linh Nhện" khổng lồ, mỗi con to bằng cái chậu rửa mặt, mắt đỏ sọc. Chúng lao xuống từ trần hang như những mũi tên độc.

"Tử Yên, dùng kiếm ý 'Gió thổi lá rụng'!" – Trình Diệp đứng khoanh tay, ra lệnh một cách nhàn nhã.

Lạc Tử Yên nhắm mắt lại. Kiếm gỗ trong tay nàng vạch ra một đường cong tuyệt mỹ. Không có tiếng nổ vang dội, chỉ có những sợi tơ kiếm mỏng manh nhưng sắc lẹm đan xen thành một tấm lưới. Đàn nhện vừa chạm vào đã bị xé thành từng mảnh nhỏ, rơi rụng như lá vàng mùa thu.

Mặc Trần thì đơn giản hơn. Cậu ta há miệng hút một hơi, toàn bộ chướng khí độc hại xung quanh hang động bị cậu ta nuốt sạch vào bụng như nuốt bún.

"Sư phụ... con thấy hơi no rồi." – Mặc Trần ợ một cái, khiến mặt đất rung chuyển.

Trình Diệp mỉm cười, nhưng Tuệ Nhãn đột ngột cảnh báo: [Phía trước: Cửa hầm mộ Yêu Vương. Có cạm bẫy không gian. Ký chủ cần sử dụng Tuệ Nhãn để chỉ đường.]

Ngay trước mắt họ là một bức tường đá phủ đầy rêu xanh, hoàn toàn không có lối vào. Nhưng qua đôi mắt của Trình Diệp, anh thấy những sợi tơ linh lực màu tím đang vận hành theo một quy luật phức tạp.

"Đứng yên sau lưng ta." – Trình Diệp tiến lên, đưa tay chạm vào một phiến đá trông có vẻ tầm thường. "Vạn vật có sinh có diệt, cửa này... mở ra từ tâm."

Anh dùng một ngón tay ấn nhẹ vào mắt trận.

Rầm... rầm...

Bức tường đá chậm rãi tách đôi, để lộ ra một cung điện dưới lòng đất tỏa ra ánh sáng hồng nhạt mờ ảo. Mùi hương của hoa đào ngào ngạt lan tỏa, nhưng trong mùi hương đó lại ẩn chứa một loại ảo giác cực mạnh.

"Cẩn thận, là ảo trận của Cửu Vĩ Thiên Hồ!" – Trình Diệp nhắc nhở, đồng thời anh cảm nhận được 5% sức mạnh của các đệ tử bắt đầu chảy vào người mình, khiến tâm trí anh vững vàng như bàn thạch.

Giữa đại điện của mộ cổ, một bóng dáng phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần, sau lưng có chín cái đuôi trắng muốt đang ngồi trên ngai vàng, đôi mắt quyến rũ nhìn về phía họ:

"Hàng nghìn năm rồi mới có người bước vào đây... Kẻ phàm nhân kia, ngươi lấy tư cách gì mà dẫn theo những linh hồn thú vị này đến nộp mạng cho ta?"

Trình Diệp không hề nao núng, anh gấp quạt lại, chỉ thẳng về phía bóng ma Thiên Hồ: "Ta không nộp mạng. Ta đến để lấy 'Hóa Hình Đan' cho đệ tử của ta. Ngươi chỉ là một tàn niệm, nếu không muốn tan biến hoàn toàn... thì hãy tự giác một chút."