MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Tông Chủ Này Chỉ Là Người ThườngChương 15

Vị Tông Chủ Này Chỉ Là Người Thường

Chương 15

986 từ · ~5 phút đọc

Bóng ma Cửu Vĩ Thiên Hồ che miệng cười khúc khích, tiếng cười như chuông bạc nhưng mang theo ma lực khiến linh lực của Tử Yên và Thẩm Mặc bắt đầu hỗn loạn.

"Một kẻ phàm nhân không có tu vi, lại dám nói chuyện tan biến với ta?" – Thiên Hồ đứng dậy, chín cái đuôi bồng bềnh như mây, mỗi cái đuôi đều mang theo một loại sức mạnh nguyên tố khác nhau. "Trong mắt ta, ngươi chỉ là một hạt bụi. Nhưng... hạt bụi này có vẻ thú vị hơn những kẻ tự xưng là đại năng đã từng đến đây."

Trình Diệp cảm thấy áp lực đè nặng lên vai, 5% sức mạnh mượn từ đệ tử chỉ giúp anh không ngã quỵ, chứ không đủ để chiến đấu. Anh dùng Tuệ Nhãn soi thẳng vào ngai vàng.

[Đối tượng: Tàn niệm của Thiên Hồ. Điểm yếu: Chỉ là một mảnh ký ức bám trụ vào 'Hồn Châu' dưới chân ngai vàng. Nếu Hồn Châu vỡ, tàn niệm sẽ tan biến.]

"Ngươi nghĩ ta là phàm nhân sao?" – Trình Diệp tiến lên một bước, mỗi bước đi anh đều cố ý dẫm mạnh để tạo ra âm thanh uy quyền. "Ngươi trốn trong này nghìn năm, có lẽ đã quên mất cảm giác nhìn thấy chân lý của trời đất rồi."

"Niệm nhi, cho nàng xem 'hương vị' của chúng ta."

Vân Niệm từ phía sau bước lên, con bé không sợ hãi áp lực của Thiên Hồ. Nó lấy ra một viên thuốc nhỏ màu tím – kết tinh cao cấp nhất mà nó từng làm ra. Khi viên thuốc được bóp nát, một mùi hương thanh khiết, trung hòa hoàn toàn mùi hoa đào ma mị lan tỏa khắp đại điện.

Tàn niệm Thiên Hồ sững sờ: "Mùi vị này... là Thái Cổ Thần Thảo? Làm sao một đứa bé lại có thể nắm giữ dược tính của Thần Thảo?"

Chính lúc Thiên Hồ đang phân tâm, Trình Diệp quát lớn: "Mặc Trần, chính là lúc này! Nuốt chửng ngai vàng cho ta!"

Mặc Trần như một con mãnh hổ vồ mồi, cơ thể cậu ta phình to ra một vòng, miệng há rộng đến mức không tưởng. Một lực hút kinh thiên động địa bộc phát. Ngai vàng bằng đá quý bắt đầu nứt nẻ, viên Hồn Châu màu tím giấu dưới chân ghế bị hút bay lên không trung.

"Không! Dừng lại!" – Thiên Hồ hét lên, chín cái đuôi điên cuồng lao về phía Mặc Trần.

"Tử Yên! Chặn chúng lại!"

Lạc Tử Yên hít sâu một hơi, thanh kiếm gỗ mục trong tay nàng lúc này bỗng bùng phát một tia sáng vàng kim. Nàng vung kiếm, một đường kiếm dài hàng chục trượng chém đứt không gian, ngăn cản chín cái đuôi của Thiên Hồ trong tích tắc.

Rắc!

Mặc Trần không nuốt Hồn Châu, cậu ta chỉ dùng răng cắn nát nó như cắn một viên kẹo đường.

Không gian đại điện rung chuyển dữ dội. Hình bóng quyến rũ của Thiên Hồ bắt đầu mờ nhạt dần, hóa thành những đốm sáng nhỏ li ti. Nhưng thay vì biến mất hoàn toàn, những đốm sáng đó lại tụ lại thành một viên đan dược màu trắng tuyết, tỏa ra linh khí dịu nhẹ.

[Vật phẩm: Thiên Hồ Hóa Hình Đan (Hoàn mỹ).]

Trình Diệp đưa tay bắt lấy viên đan dược, rồi nhìn về phía tàn niệm đang nhạt nhòa của Thiên Hồ. Ánh mắt nàng giờ đây không còn sự hung ác, mà chỉ còn sự giải thoát.

"Hóa ra... ngươi thực sự nhìn thấy được bản chất." – Thiên Hồ thì thào trước khi tan biến. "Tên phàm nhân kia, chăm sóc tốt cho đứa trẻ Thiên Lang đó... nó chính là chìa khóa của Yêu giới."

Trình Diệp cầm viên đan dược đi đến trước mặt Thẩm Mặc. Cậu thiếu niên bán yêu lúc này đang nhìn viên đan với vẻ khao khát nhưng cũng đầy e dè.

"Sư... Sư tôn, cái này thực sự dành cho con sao?"

"Ở Thanh Vân Môn, không có gì là không thể." – Trình Diệp mỉm cười, đặt viên đan vào tay cậu. "Uống đi, để thế giới này thấy được dung mạo thực sự của đệ tử ta."

Thẩm Mặc nuốt viên đan. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng trắng bao phủ lấy cậu. Tiếng xương cốt chuyển động kêu răng rắc. Chiếc đuôi sói và đôi tai thú dần thu nhỏ lại, biến mất vào trong cơ thể.

Khi ánh sáng tan đi, đứng trước mặt Trình Diệp không còn là một bán yêu thấp hèn, mà là một thiếu niên tuấn tú phi phàm, đôi mắt sáng như sao, khí chất trầm ổn và mạnh mẽ.

Hệ thống vang lên: [Đệ tử Thẩm Mặc hoàn thiện hình người. Ký chủ nhận được: Tu vi Luyện Khí tầng 1 (Chính thức bước vào con đường tu tiên).]

Trình Diệp cảm thấy một dòng linh lực thực sự chạy trong huyết quản của mình. Dù chỉ là tầng thấp nhất, nhưng cảm giác không còn là "phế vật" khiến anh muốn hét lên vì sung sướng.

Nhưng niềm vui chưa trọn vẹn thì mặt đất dưới chân họ sụp xuống. Cả hầm mộ bắt đầu đổ sụp vì Hồn Châu đã vỡ.

"Chạy mau!" – Trình Diệp nắm lấy tay Vân Niệm, kích hoạt đôi giày siêu tốc ở mức tối đa.

Bốn thầy trò lao ra khỏi cửa hầm mộ ngay khi nó bị đá tảng lấp kín. Đứng trên miệng vực Vạn Yêu Cốc, nhìn ánh bình minh đang hé rạng, Trình Diệp nhìn lại ba đệ tử của mình – một người mù cầm kiếm ý, một Thần Thú ham ăn, một Tiểu Thần Y ngơ ngác và một thiếu niên Thiên Lang hoàn hảo.

Anh biết, trận chiến ở hầm mộ này mới chỉ là sự khởi đầu. Danh tiếng của Thanh Vân Môn sẽ không còn chỉ nằm ở vùng núi này nữa.